Game - Tấm gương lớn phản ánh cuộc sống

Game không phải là trò giải trí vô bổ hay độc hại như nhiều người lầm tưởng mà nó mang trong nó nhiều thông điệp đầy ý nghĩa cũng như chuyển tải cho người chơi vô số kiến thức.

Game không đơn thuần chỉ là một công cụ giải trí hay một sản phẩm nhằm thu lời của giới kinh doanh. Hơn bao giờ hết, game đã và đang trở thành một phần trong nhiều khía cạnh nhân sinh quan. Nó ảnh hưởng đến chu trình sáng tạo, quan hệ xã hội và cách giáo dục của con người, trái ngược với quan niệm của nhiều người mang phong cách thủ cựu hiện nay.
   
Ý nghĩa về mặt giải trí
   
Đúng vậy, game sinh ra trước hết là để giải trí. Khi cuộc sống con người ngày càng trở nên tân tiến và hiện đại thì các hình thức giải trí mới mẻ xuất hiện là điều tất yếu. Game chính là hệ quả của quá trình đó. Thế nhưng, tác dụng của nó không dừng ở việc "mua vui". Theo điều tra của các nhà khoa học tại Mỹ, game ảnh hưởng mạnh mẽ tới năng suất và hiệu quả làm việc của con người.
 
 
Cụ thể hơn, các công nhân viên chức có thể tăng tới 150% hiệu suất làm việc và giảm thiểu tối đa stress của họ nếu được nghỉ ngơi và chơi game khoảng 30 đến 60 phút giữa giờ làm việc. Như vậy, tác dụng của việc giải trí lại ảnh hưởng tích cực đến quá trình làm việc, trái ngược hoàn toàn với những quan niệm của nhiều ông chủ hiện nay, không thích nhân viên của mình chơi game trong "8 tiếng vàng ngọc".
 
Đó mới chỉ là ảnh hưởng tích cực của game trong môi trường làm việc công sở. Xem xét khía cạnh khác, trong môi trường gia đình, game lại càng có ý nghĩa hơn. Nintendo có thể tự hào tuyên bố rằng từ khi máy Wii ra đời, họ đã tìm ra cách để các gia đình gắn bó với nhau hơn. Có thể nói, game đang trở thành chìa khóa vàng cho những ông bố, bà mẹ quá bận rộn không đủ thời gian chơi đùa cùng con cái.
 
   
Khi game trở thành công cụ giáo dục
   
Nếu các nhà giáo dục lên tiếng chỉ trích game là công cụ phản giáo dục thì chắc chắn, họ đã nhầm. Mọi đồng xu đều có 2 mặt của nó và game cũng vậy. Không phải game nào cũng bị dán mác “phản giáo dục”, thực chất, tất cả các tựa game đều có tính chất giáo dục, không mặt này thì mặt kia.
 
Chỉ có điều, nhìn nhận và sử dụng đúng mục đích giáo dục của nó lại không phải là điều đơn giản và dễ quan sát. Khoan hãy kể đến những tựa game hoàn toàn mang tính hàn lâm và giáo dục như EcoQuest, Urban Jungle hay Democracy, hãy tính đến những tựa game phổ biến hơn.
 
 
Rome: Total War là tựa game chiến thuật cực kỳ thành công trong năm 2004, đó là điều mà tất cả các game thủ RTS đều biết. Nhưng sự thành công của nó còn là hệ quả cho một trào lưu dạy học lịch sử kiểu mới chưa từng có: giáo dục qua game. Để tăng thêm tính hiện thực cho game, đích thân nhà sử học nổi tiếng thế giới Philip Sabin đã tham gia vào quá trình làm game.
 
Ông đã nảy ra ý tưởng mang engine của Rome giới thiệu cho các sinh viên của mình về lịch sử thời kỳ cổ đại. Toàn bộ sinh viên đều tỏ ra vô cùng thích thú với cách giáo dục kiểu mới này và mớ kiến thức khô khan ngày nào với họ nay bỗng chốc trở thành món ăn tinh thần thú vị.
 
     
Game khám phá những giá trị nhân văn
   
Game mang đến cho con người cái nhìn khác về cuộc sống, về một thế giới ảo mà thực. Xét về mặt ảnh hưởng, nó mạnh mẽ hơn rất nhiều so với điện ảnh và âm nhạc, bởi vì người tham gia không phải đứng ở góc nhìn thứ 3 mà là tham gia trực tiếp. Tác phẩm The Witcher, phỏng theo tiểu thuyết The Last Wish của nhà văn người Ba Lan Andrzej Sapkowski là một ví dụ điển hình.
  
Thế giới của chàng Geralt tràn ngập những sự lựa chọn, những ngả đường giống nhau nhưng kết thúc lại khác nhau. Sống trong một thế giới mà ranh giới giữa đúng và sai gần như không có, hành xử của bạn có thể là thiện với người này nhưng lại là ác với kẻ khác, đó chính là hình ảnh phản chiếu của thế giới đời thực.
 
Trải qua toàn tựa game, người chơi lại có những giây phút nhìn lại chính mình và xuất hiện mối liên hệ với cuộc sống thực. Có thể nói, về mặt này, game đã làm tốt hơn tiểu thuyết rất nhiều.
 
 
Còn biết bao tấm gương đời thực được xây dựng nên chính từ những khoảnh khắc nhìn lại mình trong game như thế. Có thể nhiều người sẽ lên án rằng chính game là nguồn gốc của bạo lực, rằng những GTA, Dragon Age… là phản nhân văn, là đẫm máu, là bệnh hoạn. Nhưng họ mới chỉ nhìn thấy 1 mà không thấy 2, giá trị của game không phải chỉ nhìn qua mà đánh giá được như vậy.
 
Khi những nhà xã hội học đứng lên tuyên chiến với game và cho rằng đó là cặn bã của xã hội, là sản phẩm của những kẻ hám lợi nhuận và trác táng thì dòng chảy game vẫn cứ trôi. Game không cần phải nhận sự phán xét, nó cũng chẳng cần phải tự phong cho mình cái mác thánh thiện. Ý nghĩa tích cực của game mang lại là ánh sáng cuối đường hầm, nó chỉ dành cho những ai thực sự nghiêm túc đi hết con đường mà nó đã chỉ, chứ không phải chỉ dừng chân tức thì.