Một chiếc điện thoại khiến tôi chẳng còn buồn bận tâm tới thông số cấu hình, hoàn toàn quên chiếc máy này đang nằm trong tay. Cứ dùng thôi, và khoảnh khắc là thứ tôi nhớ xuyên suốt một tháng qua.
eMagazine
Chiếc smartphone khiến tôi chẳng còn nhớ gì, ngoài những bức ảnh!
Một chiếc điện thoại khiến tôi chẳng còn buồn bận tâm tới thông số cấu hình, hoàn toàn quên chiếc máy này đang nằm trong tay. Cứ dùng thôi, và khoảnh khắc là thứ tôi nhớ xuyên suốt một tháng qua.
Có một loại sản phẩm tốt mà bạn luôn ý thức được sự tốt của nó. Mỗi lần dùng là mỗi lần nhắc nhở: đây là thứ xịn đấy, hãy trân trọng. Và có một loại sản phẩm tốt khác, loại khiến bạn quên bẵng nó đi, vì nó không đòi hỏi bạn phải nghĩ về nó nữa.
Theo tôi, Xiaomi 17T Pro thuộc loại thứ hai.
01.Cái cảm giác không cần ốp lưng
Tôi có thói quen ốp lưng điện thoại ngay từ ngày đầu. Phần lớn vì sợ rơi vỡ, phần nhỏ hơn vì nhiều máy cầm trần thực ra không dễ chịu cho lắm. Mặt lưng bóng loáng trơn trượt, hoặc cạnh vuông cắt vào lòng bàn tay chỉ sau năm phút cầm.
Với Xiaomi 17T Pro, tôi bỏ ốp từ ngày thứ hai và không lắp lại nữa.

Khung nhôm của máy có cạnh cong vi mô, không phải cong hoàn toàn như các flagship thoạt nhìn đã thấy ý đồ thiết kế, mà cong vừa đủ để bàn tay không phải "học" cách cầm. Mặt kính sau bắt sáng theo cách mà kính bắt sáng (dù vẫn có thông tin rằng đây là "sợi thuỷ tinh", vốn không hoàn toàn là kính). Máy nặng đủ để tay cảm thấy có gì đó trong lòng bàn tay, nhưng không đến mức phải để ý tới trọng lượng quá nhiều.
Nghe có vẻ chỉ là cảm tính. Nhưng sau nhiều năm cầm qua không ít điện thoại tầm giá này, cảm tính đó thực ra là thước đo quan trọng. Có những máy triệu người mua nhưng ai cũng ốp lưng ngay từ ngày đầu (chắc ai cũng biết hãng nào rồi đấy!), và điều đó nói lên điều gì đó.


Tôi dùng "trần" Xiaomi 17T Pro suốt cả tháng, và không phải lúc nào tôi cũng có cảm giác muốn dùng như vậy
02.Filter Gió Mùa và cái màu xanh của nước buổi sáng
Tôi không phải người chụp ảnh chuyên nghiệp. Tôi chỉ hay mang theo máy mỗi khi ra ngoài sáng sớm.
Hôm đó tôi đi dọc hồ rồi qua công viên, nắng đẹp, gió nhẹ, mặt nước xanh và phẳng theo cách mặt nước chỉ có vào buổi sáng sớm. Tôi mở camera, chọn filter Gió Mùa (bộ lọc cuối cùng mà bạn tìm thấy ở ứng dụng camera) và bắt đầu chụp mà không thực sự có kế hoạch.

Filter Gió Mùa làm được thứ mà tôi mất khá lâu mới chỉnh được trong hậu kỳ trước đây: tôn màu xanh của nước và trời lên mà không làm toàn bộ ảnh trở nên quá giả. Khi ánh nắng đổ xuống mặt hồ đúng góc, những tấm ảnh ra có độ trong và chiều sâu mà tôi thấy bằng mắt, chứ không phải phiên bản chỉnh sửa của nó.




Filter "Gió Mùa" giúp nổi bật màu xanh dương của nước và nền trời
Sau khi nắng lên cao hơn một chút, tôi chuyển sang chụp street dọc hồ Tây. Lúc này tôi bỏ filter màu, chuyển sang đen trắng. Nắng đẹp, bóng đổ dài, người đi xe máy, người tập thể dục, những chi tiết đời thường mà chỉ có vào buổi sáng mới thấy. Đen trắng với ánh nắng thuận và bóng tối sâu cho ra ảnh có độ tương phản mà tôi rất thích, một vài filter cổ điển khác của Leica lúc này cũng cho ra tone phim cũ mà không cần hậu kỳ gì thêm.









Bình minh ở Hồ Tây luôn mang một vẻ đẹp thật khó tả
Đây là điều mà những ai từng chụp film hay dùng Leica thật sẽ nhận ra ngay: "Leica look" không phải một bộ lọc. Nó là cách xử lý ánh sáng mà shadow có trọng lượng riêng, thay vì bị làm phẳng để trông đều và dễ nhìn. Trên Xiaomi 17T Pro, khi nắng đẹp, cái cảm giác đó xuất hiện khá rõ, không phải giống hệt nhưng đủ để hiểu tại sao hợp tác Xiaomi và Leica đã đi đến năm thứ năm và ngày càng đi sâu hơn.



Những gam màu khác nhau của bình minh
Một điều nhỏ nhưng tôi vẫn hay để tâm: camera AI trên các máy Xiaomi Leica có xu hướng kéo sáng ảnh theo mặc định để "đẹp" theo nghĩa phổ thông. Muốn ra tone Leica thực sự, hãy giảm EV xuống một chút và để vùng tối tối đúng nghĩa của nó. Ảnh sẽ bớt "bằng phẳng" và có chiều sâu hơn hẳn.
Suốt khoảng 45 phút đó tôi chụp gần 200 tấm. Máy nóng lên rõ, cảm nhận được ngay qua tay vì không có ốp, đặc biệt trong tiết trời Hà Nội nắng nóng đỉnh điểm cuối tháng 5. Đây là điểm trừ thực sự, không phải điểm trừ lý thuyết. Nhưng khi tôi dừng lại uống trà đá khoảng 10 phút, máy đã về nhiệt độ bình thường. Hệ thống tản nhiệt hoạt động, chỉ cần thời gian.









03.5x telephoto và thứ chẳng hãng nào làm được
Có một chi tiết về Xiaomi 17T Pro mà tôi nghĩ ít người để ý đủ.
Camera tele 5x periscope, tiêu cự 115mm tương đương, có mặt trên cả phiên bản thường và Pro. Không phải "zoom quang 3x" hay "zoom điện tử 5x", mà là ống kính tiềm vọng thật với chống rung OIS.

Camera tele 5x tiềm vọng vẫn là một điểm nhấn vượt trội của dòng Xiaomi 17T series năm nay
Thực tế, nhiều flagship Android cao cấp hơn Xiaomi 17T Pro vẫn dừng ở 3-4x. Một số flagship đầu bảng của các thương hiệu khác trong phân khúc giá tương đương, thậm chí đắt hơn, cũng không có 5x tiềm vọng. Xiaomi không chỉ đưa tính năng này vào bản Pro, mà đưa vào cả bản thường năm nay, một điều mà ở phân khúc này, tôi có thể khẳng định không một hãng nào khác ngoài Xiaomi làm được.
Camera 5x thay đổi cách bạn chụp. Không phải zoom thêm, mà là một cách nhìn khác: cô lập chủ thể khỏi nền một cách tự nhiên, lấp đầy khung hình bằng một chi tiết ở xa mà không cần đến gần và làm xáo động cái đang xảy ra trước mặt.

Tôi có thể khẳng định trong phân khúc của Xiaomi 17T series, không một hãng smartphone nào trang bị camera 5x cho điện thoại của mình. Chính vì thế, đây là 2 chiếc smartphone có thể coi như là "độc nhất vô nhị"
Ánh sáng đủ và trời nắng đẹp là điều kiện lý tưởng cho ống kính này. Ảnh sắc, màu tốt, zoom điện tử thêm lên 10x vẫn giữ được chi tiết tốt hơn tôi kỳ vọng. Thiếu sáng thì khác, khẩu độ f/3.0 không dành cho đêm tối. Tôi không xem đây là điểm trừ lớn vì đây là đánh đổi vật lý, không có ống kính tele tiềm vọng nào thoát khỏi. Thay vào đó khi thiếu sáng tôi chuyển sang đen trắng, grain trở thành texture và texture đó đôi khi đẹp theo cách riêng của nó.





Camera 5x là một điểm sáng cực kỳ. Ống kính này giúp tôi tiếp cận chủ thể ngay từ xa, giữ được nét tự nhiên của chủ thể


Chụp chân dung với ống kính 5x cũng khá "ra gì và này nọ"




Khi chụp ở 10x thì chất lượng không bị giảm quá nhiều, chi tiết vẫn vừa đủ để ảnh có thể dùng được chứ không như nhiều máy khác zoom lên tới 10x là gần như khó có thể dùng được nếu không có AI can thiệp bù lại chi tiết
04.Chiếc máy "rangefinder" giả trong tay
Xiaomi tích hợp Fast Shot vào Xiaomi 17T Pro, kích hoạt bằng cách bấm hai lần nút tăng âm lượng. Giao diện thay đổi thành kiểu rangefinder giống như các máy ảnh Leica: frameline cố định, thấy được vùng ngoài frame, tiêu cự từ 28mm đến 135mm chuyển bằng nút thay vì zoom.
Lần đầu dùng, tôi hào hứng thực sự. Cái giao diện đó gợi lên màn hình của Leica M, không phải giống hệt nhưng đủ để có cảm giác "chụp mà không nghĩ nhiều". Tiêu cự 35mm và 50mm là hai tiêu cự tôi dùng nhiều nhất khi chụp đường phố, và việc chuyển giữa chúng chỉ bằng một nút khá tự nhiên.

Chế độ Chụp nhanh với các frameline từ 28mm tới 135mm
Nhưng sau một tuần, tôi nhận ra mình quay về chế độ chụp ảnh bình thường nhiều hơn.
Không phải vì Fast Shot kém. Mà vì nó có tính khí riêng: đôi khi lấy nét chưa kịp trước khi shutter bấm, đôi khi exposure giữa các ảnh liên tiếp chênh nhau một chút trong ánh sáng thay đổi nhanh. Không thường xuyên, nhưng đủ để tôi không hoàn toàn tin nó vào những khoảnh khắc quan trọng. Fast Shot phù hợp nhất khi bạn cần tốc độ phản xạ hơn là độ chính xác. Còn khi tôi muốn chắc về một khung hình cụ thể, tôi vẫn mở camera thường, vì tôi muốn ngắm kỹ chủ thể trước khi quyết định ấn nút chụp.
Bản thân tôi là một người luôn muốn ngắm thật kỹ từng khung hình trước khi bấm máy, vì thế tôi ít khi sử dụng chế độ Chụp nhanh. Tôi học được điều này khi sử dụng những chiếc máy ảnh Leica M, vốn cần bạn phải căn, ngắm và lấy nét thật kỹ trước khi nhấn nút chụp
05.Điều gì xảy ra khi bạn ngừng lo về pin
Tôi không có khoảnh khắc ấn tượng nào với pin của Xiaomi 17T Pro. Và đó chính xác là điều tôi muốn nói.
Không có lúc nào tôi nhìn thanh pin rồi tự nhủ thôi đừng dùng nhiều kẻo hết. Không có buổi nào tôi nhớ mang sạc dự phòng. Hôm tôi chụp ảnh cả buổi sáng rồi chơi game mấy tiếng chiều, tối về pin còn khoảng 30%. Con số đó nghe bình thường, nhưng thực ra nó thay đổi một thứ tinh tế hơn: tôi hoàn toàn không nghĩ về pin trong cả ngày hôm đó.

Xiaomi 17T Pro có viên pin dung lượng lên tới 7.000mAh, đặt trong một thân máy mỏng gọn tương đối nhẹ
7.000mAh không phải để khoe. Con số này giúp tôi bớt phải để thêm thêm một chuyện nữa. Khi cần sạc, với củ HyperCharge 100W đi kèm, chỉ cần khoảng 45 phút là đầy pin. Thậm chí nếu tôi có quên sạc pin vào buổi tối, sáng hôm sau dậy chỉ cần cắm sạc một lúc trong lúc ăn sáng là đủ dùng cho cả ngày dài. Đó, đơn giản chỉ là vậy thôi.


Lưới web, chơi game, chụp ảnh cả ngày mà tới cuối ngày vẫn còn 30% pin thì có lẽ bạn đủ hiểu độ "trâu bò" của viên pin 7.000mAh này rồi đấy!
06.Thứ tôi muốn nói sau cùng: Giá bán
Xiaomi 17T Pro có giá niêm yết gần 24 triệu đồng tại Việt Nam. Đây là mức tăng không nhỏ so với thế hệ trước, và tôi hiểu tại sao nhiều người dừng lại ở con số đó.
Nhưng có một thực tế mà tôi không thể không nhắc: ngoài hệ thống phân phối chính hãng, máy đang được bán ở mức khoảng 16 đến 17 triệu đồng. Ở mức đó, bài toán thay đổi hoàn toàn. Chip dẫn đầu MediaTek, pin đủ lớn để bạn quên nó đi, camera tele 5x tiềm vọng với mác Leica trứ danh, hoàn thiện đủ cao cấp và đủ "ngon" để tôi dùng chẳng cần ốp, ở mức giá 16 triệu, tôi khó nghĩ ra thứ gì trong phân khúc Android hiện tại cho một kiểu trải nghiệm tương đương.

Không thể tránh khỏi việc điện thoại ra mắt trong năm nay sẽ tăng giá mạnh so với các model tiền nhiệm. Đây là điều đã được dự đoán trước, không chỉ Xiaomi mà cả Samsung, Apple, OPPO... đều đối mặt với việc bắt buộc phải tăng giá sản phẩm, tất nhiên, không ít thì nhiều
Ngay cả ở giá niêm yết, câu hỏi không phải là "có đắt không" mà là "đắt hơn cái gì". OPPO Find X9s cùng tầm giá cho một thiết kế nhỏ gọn hơn nhưng zoom chỉ 3x. Galaxy S26 Plus có màn hình tốt và hệ sinh thái Samsung mạnh hơn, nhưng pin kém hơn nhiều. iPhone 17 là câu hỏi khác hoàn toàn, không phải vì camera hay hiệu năng, mà vì bạn không thực sự đang so sánh hai chiếc điện thoại, bạn đang chọn giữa hai cách sống với công nghệ, và ở hai chiều hướng khác hoàn toàn nhau.
Nhưng thực ra quan điểm cá nhân của tôi không nằm ở những con số đó.
Điều tôi nghĩ đến nhiều nhất sau gần một tháng là cái buổi sáng đi dọc hồ, nắng đẹp, tôi bật filter và bắt đầu chụp mà không thực sự có kế hoạch. Mặt nước, bầu trời, những gương mặt thoáng qua, cốc trà đá sáng sớm... tất cả đều khiến tôi tập trung vào chính cái khoảnh khắc hiện tại ấy, hơn là để ý tới thông số, cấu hình hay là dung lượng pin. Ảnh street đen trắng ra đúng mood tôi cảm khi đứng ở đó. Chiếc máy không cố làm ảnh đẹp hơn thực tế mà chỉ ghi lại đúng cái tôi đang thực sự cảm nhận được.

Xiaomi 17T Pro không phải chiếc máy bạn sẽ tự hào mang ra khoe. Nó là chiếc máy bạn cầm lên rồi quên bẵng đi, và đến cuối ngày, khi nhìn lại những gì đã xảy ra, bạn nhận ra chiếc máy này đã ở đó mọi lúc.
Với tôi, đó chính xác là tiêu chuẩn của một chiếc máy tốt.












Xiaomi 17T có giá 20,09 triệu đồng cho bản 12GB/256GB và 20,99 triệu đồng cho bản 12GB/512GB. Xiaomi 17T Pro có giá 23,99 triệu đồng (12GB/256GB), 24,99 triệu đồng (12GB/512GB) và 26,99 triệu đồng (12GB/1TB). Trong đợt đầu mở bán, bộ đôi này có giá lần lượt 17 triệu đồng và 20,9 triệu đồng.