Đến Thành Đô ngắm gấu trúc, lên Cửu Trại Câu chạm vào "Thiên Đường Hạ Giới"
Từ nhịp sống chậm rãi ở Thành Đô đến sắc nước huyền ảo của Cửu Trại Câu, tôi lên đường với một chiếc điện thoại và một máy ảnh Medium Format.
Có những chuyến đi không đơn thuần là để di chuyển mà là để tìm thấy một nhịp sống khác, một góc nhìn khác. Thành Đô trong tâm thức của tôi vốn là một vùng đất của sự giao thoa: giữa nét cổ kính của những quán trà nằm nép mình bên dòng Phủ Hà và sự hiện đại đến nghẹt thở của những trung tâm thương mại sầm uất. Lần này, tôi đến đây với một tâm thế đặc biệt, vừa dự sự kiện ra mắt sản phẩm, vừa là một kẻ yêu chụp ảnh đi tìm lời giải cho một sự so sánh có phần... điên rồ.
Trong chiếc túi máy ảnh của tôi, nằm cạnh "gã khổng lồ" Medium Format Hasselblad X1D II cùng ống kính XCD 35-100mm là chiếc Oppo Find X9 Ultra. Việc đặt một chiếc điện thoại lên bàn cân với một cỗ máy cảm biến lớn vốn là tiêu chuẩn vàng của ngành ảnh nghe qua thật khập khiễng. Nhưng nếu không thử, làm sao biết giới hạn của công nghệ đã chạm đến đâu? Tôi muốn xem cái danh "hợp tác với Hasselblad" trên điện thoại liệu có chút hồn cốt nào của gã khổng lồ Thụy Điển không. Và thế là hành trình bắt đầu.
Thành Đô ngày đầu: Bản giao hưởng trong màn sương mù
Tôi đặt chân đến Thành Đô vào một buổi chiều mây mù đặc trưng của vùng lòng chảo Tứ Xuyên. Bầu trời hôm đó phủ một màu xám, không phải xám dịu mà là cái xám dày đặc trưng của vùng bồn địa Tứ Xuyên, nơi mây thấp tích tụ quanh năm khiến thành phố gần như không có nắng. Người dân địa phương hay gọi vui là "nắng Tứ Xuyên", thậm chí là "chó sủa khi thấy mặt trời" vì mặt trời là một thứ hiếm hoi tại đây - mang hàm ý hóm hỉnh rằng thứ đó không tồn tại.
Với một chiếc máy ảnh Medium Format, đây là điều kiện cực kỳ khó chịu. Nhưng với Find X9 Ultra, đây lại là cơ hội để tôi thử xem hệ thống xử lý làm được đến đâu trong "ánh sáng chết".
Tôi bỏ lại túi máy nặng nề, chỉ cầm điện thoại và bắt đầu dạo bước quanh khu khách sạn trước buổi ăn tối. Thành Đô hiện ra với vẻ thư thái lạ kỳ. Người ta nói người nơi đây sống "nhàn" nhất Trung Quốc, và quả thực nhìn cách họ ngồi bên tách trà, hay nằm "chill" giữa quảng trường, tôi cảm nhận được một nhịp sống chậm rãi ra sao. Cảm nhận đầu tiên là máy bắt nét cực nhanh, hầu như không có độ trễ giữa thao tác nhấn chụp và công đoạn "ghi hình" lại từ máy.








Tối hôm đó, trong lúc chờ vào quán ăn, tôi vô tình bắt gặp một khoảnh khắc thú vị: một diễn viên múa Biến Diện - bộ môn nghệ thuật đổi mặt nạ trứ danh mà chúng ta vẫn thường thấy trong các quán lẩu của Haidilao - đang rảo bước trên phố đông người, trong bộ trang phục lộng lẫy. Anh ta bước đi rất nhanh, dáng vẻ vội vã hướng về khu thương mại dưới tầng B1.
Trong ánh sáng nhập nhoạng, tranh tối tranh sáng của phố thị Thành Đô về đêm, bản năng của một người cầm máy thúc giục tôi rút ngay điện thoại và đuổi theo. Chỉ trong tích tắc, chiếc Find X9 Ultra đã kịp khóa chặt khoảnh khắc anh đang bước vội vào bên trong. Dù điều kiện ánh sáng lúc đó khá ngặt nghèo, chiếc máy vẫn đáp ứng hoàn hảo yêu cầu duy nhất của tôi: bắt dính chuyển động mà không một chút nhòe mờ.
Nếu là một người chụp ảnh, bạn sẽ hiểu ánh sáng yếu chính là kẻ thù của mọi hệ thống lấy nét, chưa kể tốc độ màn trập buộc phải kéo thấp và ISO đẩy lên cao thường khiến bức ảnh trở nên bết nát.
Thế nhưng, sự thật lại khiến tôi bất ngờ. Độ chi tiết của những đường thêu phức tạp trên bộ đồ diễn cho đến những quầng sáng lờ nhờ xung quanh đều được tái hiện cực kỳ tách bạch. Đó là lúc tôi thấm thía rằng: Sự tiện lợi của một thiết bị nằm gọn trong túi quần, đôi khi mang lại những giá trị vô giá mà những cỗ máy chuyên nghiệp cồng kềnh khó lòng xoay xở kịp.
Đền Vũ Hầu: Đi tìm chút sắc đỏ xưa cũ trong lòng Thành Đô
Ngày thứ hai tại Thành Đô, tôi thức dậy với một niềm vui nhỏ khi thấy thời tiết đã bắt đầu hửng nắng, dù chỉ là những tia nắng non len lỏi qua lớp mây đặc trưng của vùng Tứ Xuyên. Địa điểm tôi chọn cho buổi sáng hôm ấy là Đền Vũ Hầu - một không gian mà bất kỳ ai yêu lịch sử Tam Quốc hay yêu cái đẹp tĩnh tại đều không thể bỏ qua.




Trong lúc chờ người dẫn đoàn đi mua vé, tôi dạo chụp vội một vài bức ảnh phía trước Đền Vũ Hầu
Đây là nơi thờ Gia Cát Lượng và các vị tướng nhà Thục Hán, một quần thể kiến trúc không chỉ mang giá trị tâm linh mà còn là một bảo tàng ngoài trời với những bức tường đỏ thẫm trải dài dưới bóng tùng bách xanh rì.
Nơi này khá đặc biệt vì đây là quần thể duy nhất ở Trung Quốc thờ chung cả vua lẫn quan trong cùng một khuôn viên, với lịch sử hơn 1.800 năm tính từ nền móng đầu tiên vào năm 223 sau Công nguyên. Cấu trúc hiện tại được định hình lại vào triều Thanh năm 1672 và không gian bên trong vẫn giữ được cái tĩnh lặng khó tả, những hàng cây trắc bá cổ thụ, những lối đi lát đá rêu phong và những bức tường đỏ son phai màu theo thời gian rất đẹp.
Tôi bước vào đền với tâm thế của một kẻ đi tìm "màu thời gian". Sắc đỏ của tường gạch nơi đây không rực rỡ một cách hào nhoáng mà mang một vẻ thâm trầm, uy nghiêm và có chút gì đó rất... điện ảnh. Đây chính là lúc để tôi thực hiện bài thử nghiệm mà mình đã tò mò bấy lâu: so sánh độ chân thực giữa cảm biến khổng lồ của Hasselblad X1D II và hệ thống 200MP Hi-res của chiếc điện thoại trong túi mình.
Việc đặt một chiếc điện thoại cạnh một cỗ máy Medium Format vốn dĩ đã là một sự so sánh có phần "ngông cuồng", nếu không muốn nói là hơi buồn cười. Nhưng khi tôi bấm máy ở chế độ Hi-res, nhìn cách chiếc điện thoại xử lý từng lớp mái ngói và giữ nguyên được cái chất rêu phong của thời gian, tôi chợt thấy sự hợp tác với Hasselblad không đơn thuần là một cái tên để quảng cáo. Nó là sự tinh chỉnh về nhãn quan.
Về mặt tổng quan, OPPO Find X9 Ultra ở chế độ Hi-res 200MP zoom 3X (bên phải) cho màu sắc cũng khá giống với Hasselblad X1D II (bên trái). Lưu ý rằng những bức ảnh tôi so sánh trong bài này đều không qua hậu kỳ để có sự nhận xét chuẩn chỉnh nhất.
Và khi về nhà chép file vào máy rồi bắt đầu zoom lên, tôi cực kỳ bất ngờ khi chi tiết ở bức ảnh chế độ 200MP (phải) đã thể hiện được sự vượt trội so với 50MP của máy ảnh khổ Medium Format (trái).
Càng zoom lên nữa, càng thấy khả năng của một chiếc điện thoại trong lòng bàn tay khi kết hợp cùng AI có thể cho ra chất lượng ảnh thế nào.
Tiến sâu vào bên trong Đền Vũ Hầu, tôi bắt gặp một hành lang dài với những mảng tường đỏ thẫm uốn lượn, nơi ánh sáng và bóng tối đan xen tạo nên một khung cảnh đầy chất thơ. Đây cũng là tọa độ thu hút đông đảo du khách dừng chân để tìm kiếm những góc ảnh để đời. Không nằm ngoài cuộc chơi đó, tôi nhanh chóng đưa chiếc điện thoại mới của OPPO lên để thử thách khả năng tái tạo sự tương phản giữa sắc đỏ nồng nàn của tường gạch và màu xanh mướt mắt của hàng trúc cao vút bao quanh.
Nếu chỉ nhìn vào tổng thể, chiếc điện thoại mới của OPPO thực sự khiến tôi bất ngờ bởi khả năng đo sáng cực kỳ thông minh. Bức ảnh cho ra có độ cân bằng tốt, màu sắc tách bạch và gần như không cần đến bất kỳ sự can thiệp hậu kỳ nào để trở nên lung linh. Trong khi đó, với chiếc Hasselblad, dù tôi đang thiết lập EV+0 và chọn chế độ đo sáng trung bình, ảnh gốc vẫn mang sắc thái trung tính đặc trưng và cần một vài bước hậu kỳ để có thể gây ấn tượng mạnh về thị giác.
Dĩ nhiên, Medium Format vẫn giữ vị thế độc tôn về chiều sâu không gian và độ trong trẻo đến từng pixel, nhưng cái cách mà Find X9 Ultra bền bỉ "theo đuổi" tiêu chuẩn khắt khe đó thực sự khiến một người khó tính về hình ảnh như tôi cũng phải gật gù tán thưởng. Tôi sẽ tạm gác lại những phân tích kỹ thuật khô khan cho một bài viết chuyên sâu sau, còn lúc này, hãy để cảm xúc lên tiếng và nhường quyền đánh giá lại cho cái nhìn riêng của mỗi người thông qua những khung hình thực tế tại đây.



Chiều hôm đó, tôi tham dự sự kiện ra mắt chính thức tại Chengdu Open Air Music Park. Vì tập trung theo dõi công nghệ đằng sau hệ thống camera quad, tôi không chụp lại nhiều, chỉ có 2 tấm hình quang cảnh sân khấu cùng 2 tấm ảnh tele chụp bạn nữ tại khu vực trải nghiệm sản phẩm.




"Quốc bảo" Trung Quốc đi ngủ rồi nhưng camera tele vẫn có việc để làm
Sáng ngày thứ ba, tôi dành trọn thời gian cho những "ngôi sao" thực sự của Thành Đô tại Trung tâm Nghiên cứu Bảo tồn và Nhân giống Gấu trúc Khổng lồ. Được thành lập năm 1987 với chỉ 6 con gấu trúc được cứu từ tự nhiên trong tình trạng ốm yếu, đến nay đây là cơ sở nhân nuôi nhân tạo gấu trúc khổng lồ lớn nhất thế giới với hơn 200 cá thể. Nhiều cá thể từ đây được "cho mượn" theo chương trình ngoại giao gấu trúc của Trung Quốc, hiện diện tại các vườn thú lớn ở Mỹ, Pháp, Canada, Nhật Bản và nhiều nước khác.
Có mặt tại đây vào khoảng 9:30 sáng và đó chính là lúc tôi nhận ra một kinh nghiệm xương máu: Nếu muốn xem gấu trúc ăn uống hay nô đùa, bạn nhất định phải đến từ 7-8 giờ sáng. Bởi lẽ khi tôi đến, sau bữa sáng no nê, các "cậu bé" gấu trúc đã bắt đầu bước vào kỳ nghỉ trưa dài hạn. Khắp các khu bảo tồn, cảnh tượng chung là những khối lông trắng đen tròn ủng nằm vắt vẻo trên cành cây cao hoặc quay lưng vào vách đá say giấc nồng.
Nhưng chính trong cái vẻ "im lìm" đó, hệ thống camera tele của Find X9 Ultra lại trở thành người bạn đồng hành đắc lực nhất. Để không làm phiền sự yên tĩnh của các cậu gấu trúc và cũng do khoảng cách ngăn cách bởi hàng rào bảo vệ, tôi phải tận dụng tối đa khả năng zoom để "truy tìm" những đốm lông đen trắng.
Sau khi nạp xong khẩu phần tre vài chục ký, chúng làm một việc rất nhất quán: đi ngủ.
Thay vì dùng cấu trúc tiềm vọng thông thường, Find X9 Ultra sử dụng công nghệ Quintuple Prism Reflection Periscope (tiềm vọng phản xạ qua 5 lăng kính) vô cùng phức tạp. Công nghệ này cho phép ánh sáng được bẻ lái qua hệ thống lăng trụ tinh vi để đi đến cảm biến IMX858 kích thước lớn.
Điều này giải quyết được bài toán khó nhất của nhiếp ảnh di động: làm sao để có ống kính zoom xa mà vẫn giữ được độ nhạy sáng và chi tiết như ống kính chính. Ngoài ra, còn giúp hệ thống linh kiện zoom bên trong không bị lồi lên quá nhiều so với cách truyền thống.
Sự chủ động mà hệ thống "tele kit" này mang lại là cực lớn. Tôi có thể chuyển đổi mượt mà từ 3x sang 6x quang học, thậm chí đẩy lên 10x hay 20x mà bức ảnh vẫn giữ được độ nổi khối tự nhiên, không bị bết dính. Nhìn qua màn hình, tôi thấy rõ từng sợi lông tơ mềm mại hay cả nhịp thở nhẹ nhàng của cậu gấu con đang ngủ say - một trải nghiệm quan sát cận cảnh đầy thú vị mà không gây ra bất kỳ tiếng động hay sự phiền hà nào cho chúng.




Thật may là sau đó vẫn có vài cá thể "ham ăn" thức dậy đi dạo và nhâm nhi tre tiếp, giúp tôi bắt được những khoảnh khắc cận cảnh sống động - điều mà nếu dùng máy ảnh truyền thống, tôi sẽ phải vác một chiếc ống kính 200mm hay thậm chí 400mm nặng nề mới mong làm được.
Chuyến tàu xuyên màn tuyết và những chú bò Yak bên đường
Rời trung tâm gấu trúc, tôi dùng vội bữa trưa rồi di chuyển ra ga tàu cao tốc để khởi hành đi Cửu Trại Câu. Khi bước ra khỏi ga tàu và lên xe khách để về khách sạn, tôi ngỡ ngàng nhận ra cảnh quan lẫn thời tiết nơi đây đã xoay chuyển hoàn toàn. Khác hẳn với vẻ mây mù trầm mặc của Thành Đô, không gian ở đây bắt đầu lạnh buốt, những đỉnh núi xa xăm đã được phủ một lớp tuyết trắng xóa kiêu hùng.


Nhìn qua khung cửa kính xe đang lăn bánh, tôi bị mê hoặc bởi dáng vẻ lững thững của những chú bò Yak đang gặm cỏ giữa thảo nguyên tuyết. Bản năng người cầm máy lại trỗi dậy, tôi rút ngay chiếc điện thoại ra, thử thách ống tele 10x mặc định và thỉnh thoảng đẩy lên 13x, thậm chí là 30x để "với" tới những chủ thể ở xa.
Thành thật mà nói, trong hoàn cảnh này, Find X9 Ultra đã giành chiến thắng tuyệt đối trước Hasselblad X1D II về tính cơ động. Trong khi tôi còn đang đắn đo có nên mở túi lấy máy cùng bộ ống kính tele to nặng ra hay không thì chiếc điện thoại đã giúp tôi giải quyết xong khung hình chỉ trong tích tắc.
Chưa kể, việc ngồi trên một chiếc xe đang di chuyển mà cầm một cỗ máy Medium Format sẽ là một thử thách cực đại về chống rung, trong khi với chiếc điện thoại, mọi thứ lại trở nên nhẹ nhàng và chính xác đến không ngờ. Hành trang tinh gọn bỗng chốc trở thành chìa khóa để tôi tận hưởng trọn vẹn từng khoảnh khắc trên cung đường này.
Khi đến trạm dừng chân, tôi cũng cố lấy máy ảnh ra để tìm đàn bò Yak ở xa, nhưng thực sự là… không thể.
Đây là những gì tôi và bạn thấy trong tấm ảnh chụp ở tiêu cự 100mm trên Hasselblad X1D II:
Còn đây là OPPO Find X9 Ultra cùng ống kính tele gắn ngoài, theo thứ tự zoom 13x 30x và 60x:



Những chú bò Yak này thực sự là những tay chơi trốn tìm cừ khôi, chúng cứ mải miết lẩn khuất sau những bụi cây rậm rạp để gặm cỏ khiến việc bắt trọn một khung hình trực diện trở nên không hề dễ dàng. Dù đã rất kiên nhẫn "truy quét"qua ống kính tele để tìm kiếm một ánh nhìn hay gương mặt của các cậu, nhưng cuối cùng tôi cũng đành phải chào thua trước sự mải mê ăn uống ấy. Dẫu sao thì... thấy được tấm lưng kia ít ra vẫn ổn hơn là với ống kính 100mm của máy ảnh Hasselblad rồi...
Cửu Trại Câu: Hồ Ngũ Hoa, chân dung và XPAN
Buổi sáng ngày tiến vào khu thắng cảnh, tôi thật mừng rỡ khi thấy trời nắng, hoàn toàn trái ngược với cái lạnh xám xịt của ngày hôm trước. Trên nền bầu trời xanh thẳm của vùng cao nguyên hơn 3.000m, ánh nắng đổ thẳng xuống mặt nước, tạo ra những hiệu ứng màu sắc mà dù đã nghe danh bao lần, tôi vẫn phải đứng sững lại để tin rằng đây là thực tại chứ không phải một tấm bưu thiếp được chỉnh sửa quá đà.
Cửu Trại Câu - "Thung lũng chín làng" - vốn là nơi định cư lâu đời của người Tạng. Được UNESCO công nhận là Di sản Thế giới từ năm 1992, nơi đây sở hữu hơn 100 hồ lớn nhỏ cùng những thác nước tầng tầng lớp lớp. Nhưng điều làm nên thương hiệu "thiên đường hạ giới" chính là màu nước. Do cấu tạo đáy hồ từ đá vôi trầm tích kết hợp với các loại tảo đặc thù, nước hồ có thể thay đổi từ xanh ngọc lam sang ngọc lục bảo, thậm chí là vàng hổ phách tùy theo góc nhìn và độ chếch của ánh nắng.
Nhìn màu nước xanh ngắt đến vô thực, anh em trong đoàn chúng tôi vẫn hay nói vui với nhau: "Nước ở đây xanh như... nước súc miệng Listerine vậy!"
Điểm dừng chân đầu tiên của tôi là hồ Ngũ Hoa, tọa lạc ở độ cao 2.472m thuộc thung lũng Nhật Tắc Câu. Nơi đây vốn được mệnh danh là 'tinh túy của mọi tinh túy' giữa lòng Cửu Trại Câu. Dưới ánh nắng ban mai rực rỡ, mặt hồ phô diễn năm sắc thái rực rỡ đến vô thực: từ sắc xanh lơ trong vắt, xanh lam đậm đà, đến màu ngọc lục bảo huyền ảo hay sắc vàng nâu trầm mặc của thảm thực vật ẩn mình dưới đáy sâu.
Kỳ diệu nhất là những thân cây cổ thụ đã ngã xuống lòng hồ từ hàng thế kỷ trước, nay nằm im lìm trong làn nước trong vắt như pha lê. Chúng hiện lên rõ mồn một đến từng thớ gỗ, từng vết nứt thời gian mà chẳng cần đến bất kỳ lớp kính lọc chuyên dụng nào để hỗ trợ. Cái vẻ đẹp tĩnh mịch và tinh khiết ấy khiến người ta có cảm giác như thời gian đã ngưng đọng hoàn toàn dưới đáy hồ.
Tại đây, tôi cũng không quên thử qua chế độ XPAN - tỉ lệ panorama 65:24 mô phỏng dòng máy film Hasselblad huyền thoại. Tỉ lệ này cho phép tôi ôm trọn được mặt hồ rộng lớn cùng dải chân núi tuyết phía xa trong một khung hình duy nhất, tạo ra cảm giác hoành tráng mà việc crop ảnh thông thường không bao giờ có được.





Một kinh nghiệm nhỏ cho các bạn: XPAN không chỉ dành cho phong cảnh, hãy thử chụp chân dung với chế độ này. Khung hình trải rộng sẽ kể một câu chuyện điện ảnh hơn rất nhiều, đặt con người vào giữa sự bao la của thiên nhiên.
Nói về chân dung, tôi cũng đã thực hiện vài bài test nhỏ. Ống kính 3x cho bokeh mềm mại, màu da lên rất tự nhiên. Khi chuyển sang 6x, hiệu ứng nén hậu cảnh bắt đầu phát huy tác dụng: hồ nước như được kéo lại gần chủ thể hơn, bao bọc nhân vật trong một màu xanh ngọc ảo diệu.






So sánh với Hasselblad X1D II cùng ống XCD 35-100mm ở tiêu cự tương đương, Find X9 Ultra giữ được skintone rất tốt và bokeh trông tự nhiên, không bị sắc lẹm kiểu "cắt dán" kỹ thuật số. Dĩ nhiên, điện thoại vẫn khó lòng tái hiện được cái "độ chất" của cảm biến Medium Format - nơi mà độ sâu trường ảnh mỏng tang và sự chuyển tiếp từ nét sang mờ mịn màng như lụa. Tuy nhiên, khoảng cách thực tế giữa một chiếc điện thoại và một bộ máy ảnh có giá bằng cả gia tài bỗng chốc trở nên hẹp hơn rất nhiều so với những gì tôi tưởng tượng.
Nhìn độ chuyển bokeh ở hai cành cây phía sau được Hasselblad "ghi" lại (ảnh trái) mượt hơn hẳn so với camera của một chiếc điện thoại.
Rời Hồ Ngũ Hoa, tôi ghé qua Hồ Tê Giác (Rhinoceros Lake), vốn là hồ nước lớn nhất thung lũng Thụ Chính và gắn với huyền thoại về vị Lạt Ma cưỡi tê giác uống nước hồ chữa bệnh. Tiếp đó là Hồ Hổ (Tiger Lake) nhỏ nhắn và tĩnh lặng hơn, nơi bóng cây rừng phản chiếu sẫm màu trên mặt nước yên ả.
Khi nắng bắt đầu nghiêng góc về chiều, đổ những vệt sáng dài lên mặt hồ và tạo nên những mảng tương phản gắt gao, hệ thống True Color trên máy mới thực sự phô diễn sức mạnh.


Khả năng đọc và xử lý nhiệt độ màu ở từng vùng sáng tối khác nhau của Find X9 Ultra thực sự rất ấn tượng. Những bức ảnh cho ra không chỉ dừng lại ở sự chính xác về sắc độ, mà nó còn lưu giữ được cái "hồn" của khoảnh khắc - thứ cảm giác trong trẻo nhưng đầy sức nặng của thiên nhiên Cửu Trại Câu. Chính sự trung thực và tinh tế trong cách tái hiện ánh sáng ấy đã khơi dậy nguồn cảm hứng mãnh liệt, khiến một người cầm máy như tôi cứ muốn nhấn chụp liên hồi, chỉ sợ bỏ lỡ một nhịp thay đổi nào đó của màu thời gian.
Phía sau 3.500 khoảnh khắc và một niềm cảm hứng mới
Chuyến đi khép lại khi tôi quay về Thành Đô để nghỉ ngơi trước khi ra sân bay vào sáng hôm sau. Trong lúc chờ đợi chuyến bay tại sảnh chờ, tôi bất giác mở thư viện ảnh và lặng người khi nhìn thấy con số hiển thị: hơn 3.500 tấm ảnh cho vỏn vẹn bốn ngày. Một con số khổng lồ mà chưa bao giờ một chuyến đi nào khiến tôi chụp nhiều đến thế.
Thú thực, điều này không có nghĩa là Hasselblad X1D II đã trở nên kém cạnh. Đơn giản là vì trong suốt hành trình này, có quá nhiều khoảnh khắc mà tôi đang cầm chiếc điện thoại trên tay và thực sự không muốn buông nó ra chỉ để loay hoay kéo chiếc máy ảnh chuyên nghiệp lên. Tất cả những khoảnh khắc ấy đều là những món quà của thời gian và chúng vốn dĩ chẳng bao giờ chờ đợi một ai cả.
Tôi hiểu rằng, Find X9 Ultra không sinh ra để thay thế máy ảnh nói chung hay cả Hasselblad nói riêng trong những tình huống mà chất lượng quang học tuyệt đối là ưu tiên số một. Nhưng trong nhịp sống thực, khi đi công tác, khi rong ruổi giữa những cung đường, hay những lúc ta chỉ muốn được tự do đi dạo mà không phải vác trên vai cả một ba lô thiết bị nặng nề thì đây là lựa chọn nghiêm túc nhất mà tôi từng trải nghiệm.
Những thông số như ống kính tiềm vọng phản xạ qua 5 lăng kính, tiêu cự tele 135mm, chế độ Hi-res 200MP hay triết lý màu sắc Hasselblad... giờ đây không còn nằm trên mặt giấy quảng cáo nữa. Chúng đã trở thành những công cụ thực thụ, giúp tôi bắt dính mọi cảm xúc trong suốt bốn ngày tại Tứ Xuyên.
Về đến nhà, ngồi trước màn hình laptop để bắt đầu công việc lọc ảnh, tôi biết hơn ba nghìn năm trăm tấm ảnh kia sẽ tốn của mình không ít thời gian. Nhưng lần đầu tiên sau rất nhiều chuyến đi, tôi không hề cảm thấy tiếc nuối hay mệt mỏi vì đã bấm máy quá nhiều. Bởi mỗi lần cuộn qua một khung hình, tôi lại như được chạm tay vào làn nước lạnh giá của Cửu Trại Câu hay nghe thấy tiếng gió rít qua những đỉnh núi tuyết. Với một người yêu chụp ảnh, có lẽ chỉ cần bấy nhiêu cảm hứng là đủ cho một hành trình đáng nhớ.































