Hà Nội 24 giờ không ngủ với
vivo X300 Ultra
Khung giờ nào cũng đẹp, nhưng theo những cách rất khác nhau
Một ngày đêm rong ruổi, lang thang qua khắp Hồ Tây, Thanh Xuân Bắc, hồ Bảy Mẫu rồi tới tận chợ hoa Quảng An giúp tôi nhận ra camera trên vivo X300 Ultra vừa mạnh về kỹ thuật, vừa khiến tôi chỉ muốn giơ máy lên và chụp nhiều hơn.
*Ảnh chụp bởi vivo X300 Ultra, sử dụng các hiệu ứng có sẵn và
hậu kỳ bằng trình chỉnh sửa có sẵn của máy.
4 giờ sáng ở Hồ Tây:
Thành phố còn đang ngủ,
bầu trời thì đã thức giấc
Tôi rời nhà lúc 4 giờ sáng, khi mà phần lớn Hà Nội vẫn còn say giấc nồng. Đợt này các bạn trẻ săn hoàng hôn nhiều quá rồi, nhưng bình minh thì khác. Muốn chụp được, phải chấp nhận dậy thật sớm hoặc thức xuyên đêm, chạy xe qua phố vắng tanh và tới nơi trước cả khi mặt trời ló rạng.
Mới chỉ 5 giờ kém mà phía chân trời bên Hồ Tây đã bắt đầu le lói ánh sáng. Bầu trời chuyển màu liên tục, từ xanh tím sang cam nhạt rồi hồng phớt chỉ trong vài phút ngắn ngủi. Đó là kiểu khoảnh khắc mà nếu chậm một chút thôi là mọi thứ đã khác hoàn toàn.
vivo X300 Ultra khiến buổi chụp trở nên thú vị hơn nhiều nhờ dàn tiêu cự trải dài từ siêu rộng tới tele. Có lúc tôi muốn lấy trọn cả mặt hồ cùng bầu trời đang đổi màu, nhưng chỉ vài phút sau lại muốn zoom thật sâu vào hình ảnh một ông chú bơi giữa hồ thả lưới trong ánh sáng mờ sớm mai. Máy xử lý cả hai tình huống gọn gàng, độ nét và chi tiết đều giữ tốt.
Điều tôi thích nhất là cảm giác ảnh cho ra rất “đúng mood”. Bình minh Hồ Tây có thể sáng chói 1 vùng trời, rồi lại xám đen bóng đổ ở những tòa nhà phía xa. Lúc này X300 Ultra không cố đẩy HDR quá mạnh hay làm mọi thứ rực lên một cách giả tạo. Ảnh vẫn giữ được độ tương phản cao để làm nổi bật lên những hình khối, bố cục tôi muốn.
Khoảng 5 giờ rưỡi, nắng bắt đầu lên gắt hơn. Nhưng thay vì cất máy đi tránh nóng, đây lại là lúc tôi chụp nhiều nhất. Ánh sáng mạnh tạo ra những vùng tương phản rất đẹp. Chỉ là bóng người đang tập thể dục, ông cụ ngồi uống nước bên vệ hồ hay những gợn sóng lấp lánh, mọi thứ đều trở nên nổi khối, đúng kiểu giơ máy lên chụp phát nào ra phát đó.
Các filter màu độc quyền trên X300 Ultra lúc này phát huy tác dụng rất rõ. Có những bộ giả lập màu film cổ với độ ám màu, nhiễu hạt hay hiệu ứng halo giống các máy ảnh và ống kính vintage khiến ảnh nhìn “tuyệt đối điện ảnh”. Khi mà mọi thứ diễn ra gần như tức thì, việc chụp xong là có ảnh đẹp luôn, không cần mang về chỉnh hậu kỳ quá nhiều thực sự tạo cảm hứng vượt xa những gì 1 chiếc điện thoại thông thường có thể làm được.
Cũng trong buổi sáng đó, tôi mới cảm nhận rõ góc chụp 35mm trên X300 Ultra “đã” hơn rất nhiều so với góc 23mm thường thấy trên smartphone hiện nay. Nó tự nhiên hơn, gần với góc nhìn mắt người hơn, ít méo phối cảnh hơn và đặc biệt hợp để chụp phong cách đời sống và đường phố này.
*Ảnh chụp bởi vivo X300 Ultra, sử dụng các hiệu ứng có sẵn và
hậu kỳ bằng trình chỉnh sửa có sẵn của máy.
Tập thể Thanh Xuân Bắc giữa trưa nắng:
Đi mãi rồi chẳng biết chán.
Điểm đến tiếp theo của tôi là khu tập thể Thanh Xuân Bắc. Đây không phải địa điểm quá nổi tiếng trong giới chụp ảnh, nhưng là nơi tôi quay lại rất nhiều lần, mà lần nào cũng có ảnh đẹp mang về.
Những hàng cây cổ thụ, những dãy nhà phủ màu thời gian, quần áo phơi kín ban công hay ánh nắng xiên qua lối cầu thang thấp hẹp như đưa rồi về với một Hà Nội cũ kỹ nhưng đầy sức sống.
Giữa trưa, ánh nắng rất gắt và tương phản cực mạnh nhưng tôi thấy X300 Ultra xử lý HDR vẫn vừa phải. Đây là điều tôi đánh giá cao vì nhiều điện thoại hiện nay thường cố cân bằng các vùng sáng 1 cách quá lố khiến ảnh bị giả, mất chiều sâu, nhiều khi còn lộ rõ phần viền “halo” quanh vật thể. X300 Ultra giữ trọn vẹn cảm giác trời nắng nóng 40 độ, nhưng vùng sáng không bị cháy, mà vùng tối vẫn có đủ chi tiết để cứu lại nếu cần.
Điều bất ngờ hơn là chất lượng file JPEG của máy rất tốt. Tôi có thói quen chỉnh lại ảnh sau khi chụp, nhưng file từ X300 Ultra cho độ “chịu chỉnh” cao hơn tôi nghĩ. Kéo màu, tăng tương phản hay crop lại ảnh đều ít bị bệt hoặc vỡ chi tiết, kể cả với phần mềm chỉnh sửa có sẵn trong máy.
*Ảnh chụp bởi vivo X300 Ultra, sử dụng các hiệu ứng có sẵn và
hậu kỳ bằng trình chỉnh sửa có sẵn của máy.
Săn hoàng hôn thất bại,
nhưng lại gặp “màu xanh” đẹp hơn cả mong đợi.
5 giờ chiều, tôi tới Công viên Thống Nhất để săn hoàng hôn. Mấy ngày trước trời rất đẹp, mây cuồn cuộn và chuyển màu cực kỳ rực rỡ nên tôi khá kỳ vọng. Nhưng tiếc hôm đó trời gần như không có mây đẹp, không có golden hour, những mảng cam đỏ phủ kín bầu trời như tôi tưởng tượng.
Tôi hơi thất vọng thật. Nhưng có lẽ cái thú chụp ảnh là vậy. Nhiều khi điều đẹp nhất lại đến từ những thứ mình không thể tính trước.
Khi mặt trời xuống thấp hơn, cả bầu trời và hồ Bảy Mẫu bắt đầu chuyển sang một màu xanh trầm lạ mắt. Ánh sáng yếu dần, mặt nước phản chiếu những tia nắng cuối cùng tạo nên cảm giác yên bình khó tả. Không còn vẻ rực rỡ của hoàng hôn, thay vào đó là một blue hour dịu dàng, sâu thẳm.
Điều bất ngờ hơn là chất lượng file JPEG của máy rất tốt. Tôi có thói quen chỉnh lại ảnh sau khi chụp, nhưng file từ X300 Ultra cho độ “chịu chỉnh” cao hơn tôi nghĩ. Kéo màu, tăng tương phản hay crop lại ảnh đều ít bị bệt hoặc vỡ chi tiết, kể cả với phần mềm chỉnh sửa có sẵn trong máy.
*Ảnh chụp bởi vivo X300 Ultra, sử dụng các hiệu ứng có sẵn và
hậu kỳ bằng trình chỉnh sửa có sẵn của máy.
Đi chợ lúc 1 giờ đêm:
Hóa ra Hà Nội cũng không hề ngủ.
Điểm dừng cuối cùng của hành trình là chợ hoa Quảng An và chợ cá Long Biên lúc 1 giờ. Nếu thích chụp street life ban đêm, đây chắc chắn là hai nơi bạn phải tới ít nhất một lần.
Ban ngày, thành phố đông đúc những xe cộ và dòng người vội vã. Và tới 1 giờ sáng ở 2 khu chợ này, mọi thứ lại tiếp tục nhộn nhịp: Tiếng xe đẩy hàng lọc cọc, những sọt hoa vừa chuyển xuống, tiếng lách tách của những chậu tôm cá tươi ngon, tiếng mặc cả vang lên giữa ánh đèn đầy màu sắc và những khuôn mặt thấm mệt vì tất bật mưu sinh.
X300 Ultra đặc biệt hợp với kiểu chụp này nhờ khả năng xử lý ánh sáng phức tạp rất ổn. Những khu chợ đêm thường có đủ loại ánh sáng hòa trộn lẫn nhau, từ đèn LED trắng, đèn ống vàng tới ánh đèn xe cộ, nhưng máy vẫn giữ màu sắc chính xác. Tôi có thể tận dụng đủ camera siêu rộng để đưa người xem vào gần sát, camera chính 35mm khẩu lớn để bắt kịp hoạt động trong đêm, rồi ống kính tele để “tóm” được những khoảnh khắc tự nhiên từ xa mà không làm người trong ảnh mất đi sự tự nhiên, thoải mái.
Có những bức ảnh tôi gần như chỉ giơ máy lên theo phản xạ, không hề nghĩ ngợi, vậy mà khi xem lại vẫn thấy đầy cảm xúc.
*Ảnh chụp bởi vivo X300 Ultra, sử dụng các hiệu ứng có sẵn và
hậu kỳ bằng trình chỉnh sửa có sẵn của máy.
Một chiếc điện thoại rất mạnh thông số,
nhưng thứ đáng nhớ nhất lại là cảm xúc nó mang lại.
Trước chuyến đi này, tôi biết vivo X300 Ultra là một chiếc máy có camera rất mạnh. Thông số
rất khủng, phần cứng đầu tư nghiêm túc, dàn tiêu cự linh hoạt và phần mềm chỉn chu, đa năng
xứng đáng nhất nhì trong số các flagship Ultra hiện tại.
Nhưng, phải tới lúc thực sự mang máy theo, đi lang thang suốt 24 giờ quanh Hà Nội, tôi mới
thấy thứ đáng giá nhất của nó lại nằm ở trải nghiệm cảm xúc.
Máy cho tôi cảm giác rất “muốn chụp”. Mọi thứ diễn ra nhanh, trực quan và giàu cảm hứng. Từ
màu film giả lập với các hiệu ứng vintage cho tới các công cụ chỉnh sửa có sẵn đều giúp việc
sáng tạo trở nên dễ dàng hơn rất nhiều. Với một chuyến photowalk kéo dài cả ngày như thế
này, đó là điều cực kỳ quan trọng.
Tôi kết thúc hành trình khi trời gần sáng trở lại,
người mệt rã rời nhưng điện thoại tràn đầy những bức ảnh ưng ý hết sức. Và có lẽ, đó cũng là
lời khen rõ ràng nhất tôi có thể dành cho vivo X300 Ultra rồi.






























































