Trong chuyến công tác ngắn ngủi tại Bắc Kinh ngay trước thời điểm ra mắt toàn cầu, tôi chỉ có vỏn vẹn một ngày rưỡi để trải nghiệm Xiaomi 17 Ultra. Đó cũng là lần hiếm hoi tôi chủ động để chiếc Leica quen thuộc ở lại phòng khách sạn, không phải do nó kém quan trọng mà bởi vì tôi muốn dành toàn bộ sự tập trung cho một thiết bị đang cố gắng định nghĩa lại cách smartphone chụp ảnh ở thời đại mới.
Dưới cái lạnh âm độ C, giữa những mái ngói cổ hàng trăm năm tuổi, những con phố đông nghịt người và những khoảnh khắc đời thường diễn ra rất nhanh, Xiaomi 17 Ultra không chỉ chứng minh năng lực phần cứng của mình, mà còn cho thấy một hướng đi khác: thay vì cố gắng thay thế máy ảnh, nó đang cố gắng trở thành một công cụ nhiếp ảnh thực sự.
Chuyến đi của tôi bắt đầu từ 4 giờ sáng bắt xe từ nhà ra sân bay Tân Sơn Nhất. Có thể bạn chưa biết (và tôi cũng vừa mới biết gần đây), có rất ít chuyến bay thẳng đến Bắc Kinh và thậm chí là giờ bay rất "xấu" nên tôi đành chọn nối chuyến (transit).
Lịch trình lẽ ra không quá phức tạp nhưng nó kéo dài đủ lâu để khiến cơ thể mệt mỏi theo một cách âm thầm: tôi bay đến Thâm Quyến, sau đó chờ nối chuyến tại sân bay gần ba tiếng và rồi tiếp tục bay đến Bắc Kinh. Tổng thời gian từ lúc rời khỏi nhà cho đến khi đặt chân đến nơi gần như trọn vẹn một ngày và khi bước ra khỏi sân bay vào khoảng 6 giờ tối, cảm giác đầu tiên không phải là mệt, mà là LẠNH…
Trước khi bay sang, tôi đã lường trước mùa đông ở Bắc Kinh sẽ ở mức âm độ C, và tôi cũng đã chuẩn bị đồ ấm nhưng có lẽ là chưa đủ. Cái lạnh ấy không hề dễ chịu, nó khô, sắc và kèm gió lớn. Không khí dường như cắt qua từng lớp áo, len lỏi vào lớp găng tay khiến có những lúc tôi tê cóng mà không muốn giơ máy ảnh lên chụp. Và bạn biết đấy, một khi những phản xạ quen thuộc như việc rút máy ảnh ra chụp nó không còn tự nhiên và thoải mái nữa, đó là lúc mình mất hết cảm hứng để "sản xuất" ảnh.
Chiếc Leica tôi mang theo vẫn nằm trong túi, như trong mọi chuyến đi khác. Tôi đã quen với việc nhìn thế giới qua khung ngắm của Leica, từ M10-P, Q2 cho đến SL2-S, và M60. Với tôi, Leica không chỉ là một công cụ, mà là một cách nhìn.
Không phải vì không có gì để chụp, mà vì cơ thể cần thời gian thích nghi với cái giá lạnh này.
Sáng hôm sau, khi được phía Xiaomi cho mượn chiếc 17 Ultra, tôi biết rằng mình chỉ có khoảng một ngày rưỡi trước khi phải trả lại máy. Khoảng thời gian quá ngắn để tôi có thể "sẻ chia" sự quan tâm đồng đều tới cả 2 thiết bị. Và tôi đã đưa ra một quyết định không mấy dễ dàng: để Leica ở lại phòng khách å.
Quyết định này không phải vì tôi nghĩ smartphone có thể thay thế Leica, mà vì nếu Xiaomi 17 Ultra thực sự có điều gì đáng nói, tôi muốn trải nghiệm nó một cách trọn vẹn, không bị ảnh hưởng bởi thói quen hay sự an toàn của một công cụ quen thuộc.
Trước khi bước ra ngoài với chiếc điện thoại này như thiết bị chụp ảnh duy nhất, tôi dành vài phút để nhìn lại hệ thống camera mà Xiaomi đã trang bị cho nó.
Trên lý thuyết, đây là một trong những cấu hình tham vọng nhất mà hãng từng thực hiện, và cũng là nơi thể hiện rõ nhất triết lý hợp tác ngày càng sâu với Leica. Cụm camera của máy được xây dựng xoay quanh cảm biến chính kích thước lớn, kết hợp với các tiêu cự trải dài từ góc rộng cho tới tele tầm xa, nhưng điểm đáng chú ý nhất nằm ở ống kính tele sử dụng cảm biến độ phân giải 200MP cùng cấu trúc quang học phức tạp hơn nhiều so với các thế hệ trước.
Đây cũng là lần đầu tiên Xiaomi đưa thiết kế ống kính đạt chuẩn APO lên smartphone của họ, một tiêu chuẩn vốn trước đây chỉ xuất hiện trên các hệ thống máy ảnh cao cấp, nhằm giảm thiểu quang sai sắc và đảm bảo độ chính xác màu sắc ngay từ cấp độ quang học.
Không chỉ dừng lại ở độ phân giải, Xiaomi còn phát triển một cơ chế quang học mới cho ống kính tele này, sử dụng hệ thống thấu kính di chuyển theo cấu trúc dual carriage (tạm dịch là "hệ thống thấu kính kép di chuyển song song"), cho phép thay đổi tiêu cự vật lý trong một dải zoom nhất định thay vì chỉ dựa vào crop kỹ thuật số. Điều này giúp máy có thể chuyển đổi linh hoạt giữa các mức tiêu cự như 75mm và 100mm mà vẫn giữ được chất lượng hình ảnh ở mức quang học thực sự.
Kết hợp với cảm biến LOFIC thế hệ mới, được thiết kế để tối ưu dải tương phản động và kiểm soát nhiễu trong điều kiện ánh sáng yếu, hệ thống camera này, ít nhất trên lý thuyết, đã vượt xa cách tiếp cận thông thường của nhiếp ảnh smartphone và tiến gần hơn đến triết lý thiết kế của các hệ thống máy ảnh chuyên dụng.
Nhưng thông số, dù ấn tượng đến đâu, cũng chỉ là điểm khởi đầu. Điều quan trọng hơn là cách hệ thống này hoạt động trong thực tế, khi được đặt vào những tình huống đời thường, dưới cái lạnh âm độ của Bắc Kinh, giữa những con phố đông đúc, những công trình cổ kính, và những khoảnh khắc không thể lặp lại. Và đó chính là lúc tôi quyết định để chiếc Leica của mình ở lại phòng khách sạn, và bước ra ngoài chỉ với chiếc điện thoại này.
Điểm đến đầu tiên trong hành trình trải nghiệm là Cung Vương Phủ - một trong những dinh thự quý tộc được bảo tồn tốt nhất tại Trung Quốc.
Được xây dựng vào cuối thế kỷ 18, nơi đây ban đầu thuộc về Hòa Thân, vị đại thần nổi tiếng dưới triều vua Càn Long. Trong lịch sử Trung Hoa, Hòa Thân được xem là một trong những quan lại quyền lực và giàu có nhất từng tồn tại. Sau khi ông thất thế, dinh thự bị tịch thu và sau đó được ban lại cho Cung Thân Vương Dịch Hân, em trai của Hoàng đế Hàm Phong, từ đó mang tên Cung Vương Phủ.
Không giống những công trình mang tính biểu tượng quyền lực như Tử Cấm Thành, Cung Vương Phủ mang một cảm giác gần gũi hơn. Nó vẫn là kiến trúc hoàng gia, nhưng ở quy mô con người hơn. Những sân trong nối tiếp nhau, những hành lang gỗ dài, những mái ngói cong nhẹ lên bầu trời xám mùa đông.
Tại đây, tôi tập trung vào việc bắt khoảnh khắc của du khách, khi lần đầu tiên được thấy rất nhiều người mặc cổ phục để đi chụp ảnh. Đó cũng là một trải nghiệm thú vị mà hầu như những nơi tôi đi công tác trước đây chưa được dịp thấy được.
Giữa không gian ấy, rất nhiều gia đình từ ông bà, cha mẹ đến những em nhỏ đều diện cổ phục chỉnh tề, cùng nhau lưu lại kỷ niệm. Tôi len nhẹ vào dòng người, cố gắng hòa mình vào nhịp chuyển động chung để bắt trọn những khoảnh khắc tự nhiên nhất. Hệ thống lấy nét tự động của Xiaomi 17 Ultra thực sự tạo cho tôi nhiều tự tin: tôi có thể vừa bước đi, vừa quan sát, đưa máy lên và bấm nhanh trong tích tắc rồi tiếp tục di chuyển. Mọi thứ diễn ra rất nhanh, nhưng khung hình vẫn được giữ nét ổn định, không gặp tình trạng out nét hay nhòe mờ dù bối cảnh luôn chuyển động.
Về màu sắc, ấn tượng ngay từ buổi chụp đầu tiên là sự hài hòa và chân thực. Những sắc vàng, sắc đỏ trên cổ phục, từ lớp lụa óng nhẹ đến các họa tiết thêu nổi bật được tái hiện rõ ràng, giàu chiều sâu mà vẫn giữ được sự tự nhiên. Ánh nắng trưa gần lên đỉnh đầu, phủ lên từng lớp vải một độ sáng rực rỡ nhưng vẫn được kiểm soát tốt, không cháy gắt, không làm bệt màu hay mất chi tiết.
Toàn bộ ảnh trong loạt này đều giữ nguyên màu gốc, không hậu kỳ, với cấu hình mặc định Leica Authentic - mang lại tông màu trung tính, cân bằng và giàu cảm xúc ngay từ khoảnh khắc bấm máy.
Trong buổi trao đổi với đội ngũ kỹ sư Xiaomi sau chuyến tham quan Cung Vương Phủ, tôi có dịp nhìn tận mắt hệ thống này và hiểu rõ hơn cách nó hoạt động.
"Dual carriage" như đã nói ở đoạn trước, nó là một cơ cấu cơ học cho phép các nhóm thấu kính di chuyển độc lập trên hai ray dẫn hướng riêng biệt. Điều này cho phép thay đổi tiêu cự quang học thực sự, đồng thời điều chỉnh lại mặt phẳng lấy nét tương ứng với tiêu cự mới.
Khác với cách nhiều smartphone hiện nay sử dụng hai camera tele riêng biệt (ví dụ 3x và 5x), hoặc sử dụng crop kỹ thuật số để mô phỏng tiêu cự trung gian, Xiaomi sử dụng một camera duy nhất có thể thay đổi tiêu cự vật lý. Và điều này mang lại hai lợi ích lớn:
Thứ nhất, chất lượng hình ảnh được giữ nguyên, vì không có crop kỹ thuật số.
Thứ hai, trải nghiệm chuyển đổi tiêu cự trở nên liền mạch, giống với việc sử dụng một ống kính zoom thực sự trên máy ảnh.
Video mô phỏng cách hệ thống dual carriage này hoạt động ra sao
Video Dual Carriage
Trong thực tế sử dụng, tôi có thể chuyển đổi giữa 75mm và 100mm gần như ngay lập tức. Autofocus vẫn nhanh và chính xác, cho thấy hệ thống cơ học và thuật toán đã được tinh chỉnh rất kỹ. Chỉ đến khi trải nghiệm thực tế, tôi mới thấy được đây không chỉ là một cải tiến nhỏ, nó là một cách tiếp cận hoàn toàn khác đối với zoom quang học trên smartphone.
Một trong những thử nghiệm quan trọng nhất mà tôi thực hiện tại Cung Vương Phủ là so sánh trực tiếp giữa ảnh chụp ở chế độ tele tiêu chuẩn và ảnh chụp ở độ phân giải tối đa 200MP tại cùng tiêu cự, chủ yếu trong khoảng 75mm đến 100mm. Đây là một bài test mà trên lý thuyết, sự khác biệt thường tồn tại, nhưng không phải lúc nào cũng mang ý nghĩa thực tế. Tuy nhiên, Xiaomi 17 Ultra đã khiến tôi bất ngờ theo một cách rất rõ ràng.
Ở chế độ tele tiêu chuẩn, ảnh đã có độ chi tiết rất cao, đủ để sử dụng cho hầu hết mọi mục đích, từ đăng mạng xã hội cho đến in ấn ở kích thước vừa phải. Các chi tiết kiến trúc như lớp ngói xếp chồng, các đường viền cong đặc trưng của mái nhà cổ, hay kết cấu bề mặt của các thanh xà gỗ đều được tái hiện rõ ràng, với độ tương phản vừa phải và không bị xử lý quá đà. Tuy nhiên, khi chuyển sang chế độ 200MP và chụp lại cùng một khung hình, sự khác biệt trở nên rõ ràng ngay từ lần xem đầu tiên trên màn hình.
Các chi tiết nhỏ hơn bắt đầu xuất hiện. Những vết nứt nhỏ trên bề mặt vật liệu, sự không đồng đều tự nhiên của các viên ngói, các lớp bụi tích tụ qua nhiều năm - tất cả đều được tái hiện với độ trung thực cao hơn.
Không chỉ đơn thuần là sắc nét hơn, mà là nhiều thông tin hơn. Đây là một sự khác biệt quan trọng, bởi sắc nét có thể được tăng cường bằng xử lý hậu kỳ, nhưng thông tin thì không thể tạo ra nếu cảm biến không ghi nhận được từ đầu.
Dynamic range cũng là một điểm đáng chú ý. Ở chế độ 200MP, các vùng sáng được kiểm soát tốt hơn, đặc biệt là trong các khu vực có sự tương phản mạnh giữa ánh sáng trên trời, ánh sáng phản chiếu trên mái ngói và các vùng bóng râm bên dưới. Trong khi đó, các vùng tối vẫn giữ được chi tiết thay vì bị nén thành các mảng đen thiếu thông tin. Điều này mang lại dư địa lớn hơn cho hậu kỳ, cho phép người chụp có thể điều chỉnh lại ảnh mà không làm suy giảm chất lượng.
Quan trọng hơn, độ phân giải cao mang lại sự linh hoạt trong việc crop. Chắc hẳn bạn cũng biết rằng khi chụp ảnh, không phải lúc nào bạn cũng có thể đứng ở vị trí lý tưởng. Có những khoảnh khắc diễn ra nhanh, ở khoảng cách xa, và việc crop sau khi chụp trở thành một phần của quá trình sáng tạo. Với ảnh 200MP từ Xiaomi 17 Ultra, việc crop sâu vẫn giữ được độ chi tiết đủ cao để ảnh có thể sử dụng mà không tạo cảm giác bị suy giảm chất lượng rõ rệt. Đây là một lợi thế thực tế, không chỉ mang tính kỹ thuật mà còn mang tính sáng tạo.
Buổi tối hôm đó, sau bữa ăn, tôi di chuyển đến Phố Tiền Môn. Đây là một trong những khu phố thương mại lâu đời nhất Bắc Kinh, nơi lịch sử và đời sống hiện đại tồn tại song song trong một không gian tương đối nhỏ. Phố Tiền Môn nằm ngay cổng chính phía Nam dẫn vào khu vực hoàng thành thời nhà Minh và nhà Thanh. Trong nhiều thế kỷ, đây là nơi tập trung các thương nhân, học giả và quan lại, tạo nên một không gian giao thoa văn hóa và kinh tế quan trọng của thành phố.
Ngày nay, dù đã được phục dựng và hiện đại hóa một phần, Phố Tiền Môn vẫn giữ được cấu trúc kiến trúc truyền thống, với các tòa nhà thấp tầng, mái ngói cong và mặt tiền bằng gỗ. Dưới ánh đèn vàng vào buổi tối, toàn bộ khu phố mang một vẻ đẹp rất đặc trưng, vừa cổ kính vừa sống động. Dù nhiệt độ xuống dưới 0°C, dòng người vẫn rất đông. Các cặp đôi đi dạo, các nhóm bạn trẻ chụp ảnh, các gia đình cùng nhau ăn uống và mua sắm. Đây là một môi trường lý tưởng để thử khả năng chụp đêm của Xiaomi 17 Ultra.
Cảm biến LOFIC mới mà Xiaomi trang bị cho hệ thống camera của mình thể hiện rõ lợi thế trong điều kiện ánh sáng phức tạp. Khi chụp các biển hiệu sáng mạnh xen kẽ với các vùng tối sâu, máy giữ được chi tiết tốt ở cả hai vùng mà không tạo ra hiện tượng cháy sáng hoặc mất chi tiết vùng tối quá mức. Noise được kiểm soát tốt, đặc biệt là khi sử dụng tele ở tiêu cự dài. Đây là một điểm quan trọng, bởi tele vốn luôn là điểm yếu của camera smartphone trong điều kiện thiếu sáng.
Tôi cũng thử sử dụng chế độ 200MP trong môi trường ban đêm, nhắm vào các chi tiết kiến trúc trên mái nhà ở khoảng cách xa. Kết quả cho thấy máy vẫn giữ được lượng chi tiết đáng kể, đồng thời kiểm soát noise ở mức hợp lý. Điều này cho thấy hệ thống xử lý hình ảnh của Xiaomi không chỉ dựa vào phần cứng, mà còn được hỗ trợ bởi thuật toán để khai thác tối đa dữ liệu từ cảm biến.
Sáng hôm sau, tôi đặt chân đến Tử Cấm Thành hay còn gọi là Cố Cung, một trong những quần thể kiến trúc hoàng gia lớn và được bảo tồn tốt nhất thế giới. Được xây dựng từ đầu thế kỷ 15 dưới triều vua Vĩnh Lạc của nhà Minh, Tử Cấm Thành từng là nơi sinh sống và làm việc của 24 vị hoàng đế trong gần 500 năm. Với diện tích hơn 700.000 mét vuông và gần 1.000 công trình, nơi đây không chỉ là trung tâm quyền lực chính trị mà còn là biểu tượng của nền văn minh Trung Hoa.
Với một nơi đầy "chất liệu" tuyệt vời như vậy, tôi cảm thấy thật hứng khởi và tranh thủ trải nghiệm tất cả những gì mà chiếc Xiaomi 17 Ultra có thể đáp ứng.
Giữa dòng người xếp hàng dài trước cổng soát vé của Tử Cấm Thành, hai cô gái trong trang phục phi tần bất ngờ xuất hiện, nổi bật giữa khung cảnh đông đúc và hiện đại xung quanh. Ánh nắng mùa đông không chỉ làm bừng sáng toàn bộ không gian mà còn vô tình tạo nên một chi tiết thị giác đầy tinh tế: chiếc quạt trên tay một trong hai cô gái hắt bóng hình lá cây lên gương mặt cô, như một lớp bóng phủ mềm mại được sắp đặt bởi chính ánh sáng và thiên nhiên, một sự tình cờ đẹp đến mức tưởng như đã được tính toán từ trước.
Phía sau, bức tường đỏ đặc trưng của Tử Cấm Thành trở thành phông nền lý tưởng, vừa tạo tương phản mạnh, vừa tôn lên chủ thể theo một cách rất cổ điển và giàu tính biểu tượng. Khoảnh khắc ấy diễn ra nhanh và cũng biến mất nhanh, nhưng đủ để tôi phản xạ gần như theo bản năng, đưa chiếc Xiaomi 17 Ultra lên và bấm máy; khi xem lại, tôi nhận ra máy đã tái hiện trọn vẹn cả ánh sáng lẫn cảm xúc của cảnh tượng đó, từ kết cấu bức tường, hoa văn trang phục cho đến chiếc bóng lá mờ nhẹ trên gương mặt, với màu sắc trung thực và dải tương phản động đủ rộng để cân bằng giữa vùng nắng gắt và những khoảng tối, khiến bức ảnh gần như hoàn chỉnh ngay từ lần chụp đầu tiên mà không cần thêm bất kỳ can thiệp hậu kỳ nào.
Một khoảnh khắc khác, tôi bắt gặp một cô gái trong trang phục cổ trang đang tiến đến trước cổng kiểm tra an ninh, chuẩn bị bước vào bên trong Tử Cấm Thành. Giữa không gian từng là trung tâm quyền lực tối cao của các triều đại phong kiến, hình ảnh ấy tạo nên một sự giao thoa kỳ lạ giữa quá khứ và hiện tại - nơi một phi tần của lịch sử giờ đây cũng phải đi qua những quy trình kiểm soát rất đỗi quen thuộc của thế giới hiện đại.
Bên trong Tử Cấm Thành rộng đến mức chỉ cần bước qua cánh cổng đầu tiên, người ta đã có cảm giác mình vừa đi vào một thành phố khác nằm gọn trong lòng Bắc Kinh. Trục chính chạy dọc từ Ngọ Môn đến Thái Hòa Điện kéo dài tưởng như bất tận, hai bên là những lớp sân rộng, bậc đá và mái ngói vàng xếp chồng lên nhau trong một bố cục đối xứng nghiêm ngặt. Tôi tin rằng nếu muốn đi hết từng khu vực, từng gian điện, phải dành trọn một ngày, thậm chí hơn thế.
Ở đây, gần như mọi góc nhìn đều có thể trở thành một khung hình hoàn chỉnh, chỉ cần xoay người một chút là lại thấy mảng tường màu sắc, một mái hiên cong, hay một dãy lan can đá cẩm thạch bắt sáng theo cách rất riêng. Cũng vì thế, không khó hiểu khi hàng trăm, thậm chí hàng ngàn du khách liên tục giơ điện thoại lên, thay phiên nhau selfie hoặc chụp ảnh "check-in", biến không gian hoàng cung xưa thành một sân khấu khổng lồ của thời đại mạng xã hội.
Trong bối cảnh đông đúc như vậy, việc kiểm soát khung hình trở thành thách thức lớn nhất. Chính lúc này, camera tele và chế độ xóa phông phát huy giá trị rõ rệt: thay vì cố gắng chen vào giữa đám đông, tôi lùi lại một nhịp, dùng tiêu cự dài để "cắt tỉa" không gian, loại bỏ những yếu tố thừa và giữ lại phần câu chuyện mình muốn kể. Ở những cảnh có nền phức tạp và ánh sáng không đồng đều, vùng nắng gắt phản chiếu trên mái ngói xen lẫn những khoảng bóng sâu dưới hiên, máy vẫn tách chủ thể khá chính xác.
Các chi tiết nhỏ như sợi tóc, viền trang phục, hoa văn trên tay áo hay phụ kiện đeo đầu được giữ lại rõ ràng, không bị lem hoặc xóa nhầm vào hậu cảnh, hiệu ứng xóa phông chuyển mượt từ vùng nét sang vùng mờ, đủ để tạo chiều sâu nhưng không gây cảm giác giả tạo hay quá tay.
Dẫu vậy, với thói quen và sở trường dùng góc rộng của mình, tôi vẫn thường xuyên quay lại camera chính để "thu" trọn bối cảnh, bắt lấy những khoảnh khắc hóm hỉnh của du khách đặt trong không gian rộng lớn của Tử Cấm Thành, kể một câu chuyện rất khác về cách con người hôm nay tương tác với di sản của quá khứ.
Điểm dừng chân cuối cùng trong hành trình là Nam La Cổ Hạng (hay có tên khác là phố cổ Nam La), một trong những hutong lâu đời nhất Bắc Kinh với lịch sử hơn 700 năm, bắt đầu từ thời nhà Nguyên. Hutong là những con ngõ hẹp đặc trưng của kiến trúc đô thị cổ Trung Quốc, được hình thành từ các khu dân cư truyền thống và từng là cấu trúc cơ bản của thành phố trước khi quá trình hiện đại hóa diễn ra.
Không giống các đại lộ lớn hay các công trình mang tính biểu tượng, hutong là nơi đời sống diễn ra một cách tự nhiên nhất. Các cửa hàng nhỏ, quán cà phê, tiệm đồ lưu niệm và không gian sinh hoạt cá nhân tồn tại xen kẽ trong cùng một không gian. Đây là môi trường lý tưởng cho thể loại ảnh đường phố, nơi các khoảnh khắc đời thường diễn ra liên tục và không thể đoán trước.
Tại đây, tôi sử dụng gần như toàn bộ dải tiêu cự của Xiaomi 17 Ultra, từ góc rộng cho đến tele. Điều thú vị là mỗi tiêu cự mang lại một cách kể chuyện khác nhau. Góc rộng cho phép đặt chủ thể trong bối cảnh, giữ lại mối liên hệ giữa con người và không gian xung quanh, trong khi tele cho phép cô lập những chi tiết nhỏ hơn: một ánh nhìn, một cử chỉ, hay một khoảnh khắc thoáng qua… mà không làm gián đoạn sự tự nhiên của cảnh vật.
Việc chuyển đổi giữa các tiêu cự diễn ra gần như tức thì, không chỉ về mặt thao tác mà còn về mặt thị giác: hình ảnh giữ được sự nhất quán về màu sắc, độ tương phản và độ sắc nét, không tạo cảm giác như đang chuyển đổi giữa các camera khác nhau, mà giống như đang sử dụng một hệ thống quang học thống nhất.
Chính sự nhất quán này là lúc tôi bắt đầu nhận ra một yếu tố ít được nhắc đến nhưng lại đóng vai trò nền tảng trong toàn bộ trải nghiệm: hệ thống ống kính tele đạt chuẩn APO mà Xiaomi lần đầu tiên đưa lên smartphone của mình.
Về bản chất, ánh sáng trắng bao gồm nhiều bước sóng khác nhau, và khi đi qua thấu kính, chúng có xu hướng hội tụ tại các điểm hơi khác nhau, tạo ra hiện tượng quang sai - biểu hiện dưới dạng viền tím, xanh hoặc đỏ ở các cạnh chi tiết có độ tương phản cao. Trong các hệ thống độ phân giải lớn như cảm biến 200MP trên Xiaomi 17 Ultra, những sai lệch này càng dễ bị phóng đại, làm giảm độ sạch và độ chính xác của hình ảnh. Một ống kính đạt chuẩn APO được thiết kế để hội tụ các bước sóng ánh sáng quan trọng vào cùng một mặt phẳng lấy nét, từ đó giảm thiểu quang sai sắc ngay từ cấp độ quang học, thay vì phụ thuộc vào xử lý phần mềm.
Trong thực tế sử dụng, tác động của APO không phải là thứ dễ nhận ra ngay lập tức mà nó thể hiện qua cảm giác tổng thể của hình ảnh: các cạnh chi tiết trông sạch sẽ hơn, màu sắc trung tính hơn, và khi phóng lớn, hình ảnh vẫn giữ được sự rõ ràng và ổn định. Điều này đặc biệt quan trọng với ống kính tele độ phân giải cao, nơi bất kỳ sai lệch quang học nào cũng có thể ảnh hưởng đến chất lượng cuối cùng.
Việc Xiaomi đưa APO vào 17 Ultra không chỉ là một nâng cấp kỹ thuật, mà còn là một quyết định đúng đắn về định hướng - giải quyết vấn đề từ gốc, ở cấp độ vật lý của ánh sáng, thay vì chỉ dựa vào thuật toán để bù đắp.
Ở góc độ trải nghiệm, đây cũng là một trong những lý do khiến hình ảnh từ chiếc điện thoại này mang lại cảm giác quen thuộc đến bất ngờ với tôi - một người đã quen sử dụng các hệ thống máy ảnh của Leica. Không phải vì nó cố gắng sao chép, mà vì nó chia sẻ cùng một triết lý: ưu tiên sự chính xác quang học, để phần mềm đóng vai trò hỗ trợ thay vì dẫn dắt.
Và có lẽ đó cũng là điều khiến chuyến trải nghiệm ngắn ngủi tại Bắc Kinh lần này trở nên đặc biệt hơn tôi dự đoán ban đầu. Khi quyết định để chiếc Leica của mình lại phòng khách sạn, tôi không nghĩ rằng một chiếc điện thoại có thể thay thế hoàn toàn vai trò của một hệ thống máy ảnh chuyên dụng. Nhưng sau một ngày rưỡi sử dụng liên tục, qua những mái ngói phủ sương lạnh ở Cung Vương Phủ, những bức tường đỏ bất tận của Tử Cấm Thành, hay dòng người tấp nập giữa Nam La Cổ Hạng, điều đọng lại không phải là cảm giác thỏa hiệp, mà là cảm giác tự do - tự do khỏi trọng lượng, khỏi sự phức tạp, nhưng vẫn giữ được khả năng ghi lại thế giới với độ trung thực và chiều sâu mà tôi vốn quen thuộc.


























