Nếu em bé bị tai nạn đang nằm bơ vơ ấy là con chúng ta, chúng ta có vô cảm đến mức này?
Điều đáng sợ nhất không phải là ai đó gây ra tội ác, mà chính là sự vô cảm với việc tốt. Hãy tưởng tượng, nếu cô bé ấy là một người thân của ta, là con gái ta, ta sẽ trông đợi gì từ những người đi đường hôm qua?
Những tai nạn bất ngờ như thế, chúng ta nghe nói mỗi ngày trên báo. Bất cứ người vô tội nào cũng có thể vô tình trở thành nạn nhân của những chiếc xe điên. Biết vậy, nhưng nhìn thấy khoảnh khắc chiếc mũ bảo hiểm màu hồng của bé G. H vỡ tung, cặp sách và cả thi thể hai ông cháu bay khắc khoải lên không trung, có lẽ chỉ sau ít phút hai ông cháu rời khỏi ngôi nhà của mình, tôi không thể nén nổi nước mắt, và thầm ước, giá mình đừng "can đảm" xem hết những hình ảnh bóp nghẹt trái tim ấy.
Cô bé vô tình gặp nạn giữa đường ấy, có thể là con gái của bất cứ ai trong chúng ta. Việc cô bé gặp phải, cũng có thể đến với chúng ta, vào một ngày bất hạnh nào đó. Và điều chúng ta cần, ngay trong lúc đó là gì? Phải chăng, là một sự giúp đỡ, dầu có thể, vẫn là quá muộn và chẳng thể cứu vãn được gì, chẳng thể thay đổi được gì?
15 phút sau khi tai nạn. Mình bỗng thấy cháu gồng bụng lên đầu lắc lắc. Mình gọi những người xung quanh thông báo cháu còn sống. Lúc này công an đã xuất hiện. Mình bấm máy gọi 115 và đề nghị công an chặn nhờ xe đưa cháu đi ngay. Công an nói: “Cần giữ nguyên hiện trường đợi cảnh sát giao thông đến”. Mình yêu cầu công an cứu người là trên hết.
Mọi người chặn được một chiếc xe taxi. Khi mấy người bế cháu lên đưa ra xe thì taxi bỏ chạy mặc cho mình và mọi người kêu gọi. Tiếp tục mình đứng ra giữa đường chặn một cái xe con. Người đàn ông lái xe cố tình chen đám đông để thoát. Xe tải nhỏ của công an phường xuất hiện. Mình nói các chú đưa cháu đi.
Mình bám theo học trò sang viện Việt Đức cấp cứu. Dù được viện hết sức cấp cứu, đặc biệt một bác sĩ người nước ngoài ra sức cứu nhưng cháu đã tử vong lúc 9 giờ 15 phút”.
Vậy là ta biết, ít nhất 15 phút sau khi tai nạn kinh hoàng xảy ra, cô bé 6 tuổi vẫn còn thoi thóp, vẫn còn cơ hội được nhìn thấy sớm mai, dầu mong manh như sương khói. Nhưng, những người ngồi trên chiếc xe gây ra thảm kịch đó, cô gái trẻ và người đàn ông trung tuổi, khi bước ra khỏi xe, việc đầu tiên là quát tháo, hất tung chiếc điện thoại đang ghi hình trên tay một nhân chứng, rồi vô cảm bỏ đi, bất kể sau lưng là ba con người, ba thân thể tan nát, mà ít nhất một trong ba vẫn đang còn cố gắng níu kéo sự sống.
Chiếc taxi vội vã bỏ đi, chiếc xe hơi đi chậm chậm ngó nghiêng ngay sau tai nạn, cũng thế, không ai dừng lại, không ai đáp lời những bàn tay chới với, khẩn cầu của cô giáo và những người đi đường, xin hãy đưa con vào bệnh viện. Cô bé 6 tuổi đầu, ít phút trước bị hất tung cơ thể bé nhỏ lên không trung, giờ nằm đó, co giật đầm đìa trong vũng máu, trong cô đơn và trong sự vô cảm của người lớn trên con phố cách cổng trường vài trăm mét trong buổi sáng định mệnh. Ngay cả khi con được đặt lên thùng xe tải của công an, con cũng nằm đó một mình, chơ vơ không người ôm ấp…
Vậy đó, đã không có chiếc xe dân sự nào dừng lại đón con trong buổi sáng hôm ấy. Không có “người ngoài” nào, ngoại trừ cô giáo sẵn sàng ở bên con trong khoảnh khắc sinh tử ấy. Chẳng có gì đảm bảo, nếu người gây tai nạn không bỏ đi, nếu chiếc taxi dừng lại, nếu người lái xe không lách khỏi đám đông, nếu ai đó lên thùng xe tải, ôm ấp thân thể bé bỏng đầy máu của em bé ấy để đưa con cấp cứu, con sẽ còn ở lại, như một phép màu ta vẫn đợi chờ trong cổ tích.
Bởi lẽ, nói một cách thẳng thừng, tai nạn, sự ra đi của một người xa lạ chẳng mấy ảnh hưởng đến cuộc sống của người khác, có chăng là một vài giờ xót xa hay một chút áy náy “nếu như mình dừng lại”… Bởi lẽ, ai trong chúng ta, ngoài lòng trắc ẩn, ngoài trái tim rộng mở sẵn lòng chia sẻ với đồng loại, vẫn còn nỗi sợ.
Và cũng còn một lý do khác nữa khiến chúng ta chần chừ, sợ hãi trong việc dừng lại cứu người, mà suốt hôm qua và hôm nay, người ta bàn nhiều, nói nhiều, như một cách biện minh: nếu không hiểu biết về sơ cứu, ta có thể đã không làm việc tốt, mà còn khiến tình trạng người bị nạn nặng thêm, do chính sự xông xáo của mình.
Để làm một việc tốt, buồn thay, chẳng còn là một thôi thúc bản năng nữa, mà là kết quả của một sự nỗ lực, nỗ lực vượt qua những sợ hãi, những lo âu “đường xa nghĩ nỗi sau này mà kinh”. Nhưng điều đó không có nghĩa chúng ta được “cấp phép” để vô cảm, chẳng phải với cô bé gặp nạn trên phố Ái Mộ hay bất cứ ai gặp nạn trên đường, mà với chính trái tim, cảm xúc của chúng ta. Điều đáng sợ nhất không phải là ai đó gây ra tội ác, mà chính là sự vô cảm với việc tốt. Hãy tưởng tượng, nếu cô bé ấy là một người thân của ta, là con gái ta, ta sẽ trông đợi gì từ những người đi đường hôm qua?
NỔI BẬT TRANG CHỦ
-
Mở hộp OPPO Find X9 Ultra bằng máy ảnh Hasselblad
Find X9 Ultra gây chú ý với thiết kế đậm chất camera Hasselblad, camera zoom quang 10x, màn hình 2K cao cấp và loạt tính năng AI trên ColorOS 16.
-
OPPO ra mắt "máy ảnh Hasselblad bỏ túi", giá từ 29 triệu đồng