Câu chuyện đẫm nước mắt của bà mẹ 6 lần suýt mất con
6 lần, đã 6 lần tôi phải đối mặt với tình cảnh có thể sẽ mất con vĩnh viễn, đó là đứa con gái mới 5 tháng tuổi của tôi.
Con gái tôi nhập viện và ở khoa nhi. Nhìn quanh, tôi thấy những em bé đang ốm, đang đau cùng với người thân ở bên, tôi bỗng thấy một nỗi buồn vô hạn. Mọi khi, tôi vẫn nghe về những đứa trẻ đang phải chống chọi với bệnh tật, và bây giờ, con gái tôi cũng là một trong số các bé đó. Tôi muốn dành mọi phút có thể để ở bên con bởi tôi không biết còn có thể làm thế bao lâu nữa. Thời gian duy nhất lúc tôi rời xa con bé là khi đi vệ sinh. Tôi thậm chí còn ngủ với con trong chiếc nôi bé xíu ở bệnh viện. Tôi cảm thấy nếu con biết tôi đang ở đó, con sẽ không bỏ tôi mà đi.
Tôi gọi điện cho ông xã, vừa khóc vừa nói: “Chúng ta gần như suýt mất con”. Chồng tôi để Reuben lại cho bác sĩ thú y để trở lại bệnh viện. Vô số xét nghiệm được làm nhưng kết quả vẫn là âm tính. Bác sĩ khoa thần kinh nói, có thể con tôi bị chứng động kinh. Để chắc chắn, chúng tôi chuyển con sang một bệnh viện khác. Tại đây, Sadie của chúng tôi lại trải qua vô số xét nghiệm khác. Bác sĩ cho hay, do hiện tượng trào ngược dạ dày, lượng axit tăng lên đã chặn đường thở của con tôi. Vợ chồng tôi thở phào nhẹ nhõm vì ít ra đã biết được rắc rối với con mình là gì. Sau hai tuần nằm viện, chúng tôi trở về nhà.
Tôi cũng lo sợ việc dùng thuốc ảnh hưởng tới sự phát triển của con tôi. Thật khó để không so sánh con mình với con người khác – Sadie mới chỉ bắt đầu học bò trong khi mấy bạn cùng tuổi đã đi được rồi. Những bước chân chập chững đầu tiên của con tôi chỉ diễn ra khi bé được 18 tháng. Tôi nghĩ tới chuyện tập bơi, đi xe đạp, tập đọc, và xa hơn là lái xe, làm mẹ - liệu Sadie của chúng tôi có thể làm được những việc này không?
Điều tuyệt vời cuối cùng cũng đã xảy ra. Sau hai năm uống thuốc và gắn liền với máy thở, trước khi con gái Sadie của tôi lên 4, con bé đã hoàn toàn thoát khỏi những cơn co giật khủng khiếp. Con trai thứ hai cũng chào đời thật sự khỏe mạnh và không cho thấy dấu hiệu bị như chị. Tôi cảm thấy cơn ác mộng đã lùi xa phía sau chúng tôi. Nhưng khoảng thời gian đau khổ đó cũng đã giúp tôi nhận ra một điều vô cùng quan trọng. Tôi thấy mình đã có cơ hội thứ hai, đã được thức tỉnh rằng tôi phải trân trọng từng phút giây chúng tôi có bên nhau. Tôi dành nhiều thời gian hơn để tạo ra những kỷ niệm đẹp, làm những việc cả nhà chúng tôi đều vui, đều thích và bớt lo lắng về chuyện có thể xảy ra.
|
Vài nét về tác giả: Jenny Sugar là biên tập viên của trang PopSugar với nhiều bài viết về các chủ đề sức khỏe, với các biện pháp như tập thể dục, yoga, ăn uống lành mạnh, giảm cân… Cô hiện sống tại thành phố Burlington, Vermont (Mỹ) với chồng và hai con dễ thương – một gái một trai. |
NỔI BẬT TRANG CHỦ
-
Leitzphone và cảm giác muốn chụp ảnh - thứ mà AI chẳng thể làm được!
Xiaomi 17 Ultra và Leica Leitzphone dùng chung toàn bộ phần cứng camera. Nhưng cầm hai máy lên, tôi chụp ảnh theo hai cách hoàn toàn khác nhau - và sự khác biệt đó không nằm ở sensor hay thuật toán.
-
15 năm của Tim Cook tại Apple: Từ giữ cỗ máy vận hành đến người định hình một đế chế 4.000 tỷ USD