Đọc những câu chuyện truyền cảm hứng này, bạn sẽ nhận ra mình đã bỏ qua quá nhiều điều ý nghĩa trong cuộc sống

Long.J , Theo Thời Đại

Những câu chuyện tuy ngắn nhưng vô cùng ý nghĩa, có thể xảy ra ở với bất cứ ai, bất cứ nơi đâu. Tuy nhiên, vì quá vội vã mà chúng ta thường không nhận ra.

Chuyện con lừa rơi xuống giếng

Ngày xửa ngày xưa, có ông lão sống với con lừa. Một ngày nọ, lừa xảy chân rơi xuống cái giếng cạn. Ông lão tìm đủ mọi cách cứu nó lên nhưng giếng sâu quá chẳng làm gì được. Cuối cùng, ông lão đành cắn răng chôn sống lừa đi để nó đỡ khổ.

Từng xẻng đất đá bay rào rào xuống từ trên miệng giếng. Ban đầu lừa chỉ biết đứng im chịu trận, rồi nó lắc lư rũ sạch đất cát trên người cho đỡ ngứa ngáy. Mỗi lần ông lão xúc đất hất xuống, mặt đất dưới chân lừa lại cao lên một chút.

Lừa được đà, cứ thế đứng lên chỗ đất cát bị hất lên người. Cứ thế, lừa chỉ cách miệng hố một đoạn, nó nhảy phắt một cái ra ngoài rồi đứng ung dung gặm cỏ. Ông lão chẳng hiểu chuyện gì xảy ra, nhìn lừa một lúc rồi mỉm cười, ung dung dắt nó về nhà.

Lời bình: Đời này là vậy, thử thách luôn chực chờ kéo đến. Nếu giữ vững được ý chí, cố gắng vượt qua thì những khó khăn đó sẽ chính là thứ đưa bạn lên cao hơn. Dù cuộc sống có dẫm đạp, chỉ có cách không bao giờ từ bỏ, bạn mới có thể thể thành công.

Đôi mắt

Một anh thanh niên mới đôi mươi đứng nhìn qua cửa sổ tàu hỏa và kêu lên:

"Bố ơi! Những hàng cây đang chạy đằng sau kìa!

Người cha khẽ cười móm mém, không nói gì. Đằng xa có một cặp chồng, lắc đầu nhìn chàng trai với ánh mắt thương hại: "thanh niên gì mà như đứa trẻ con". Đột nhiên cậu lại kêu lên:

"Bố! Mây trên trời đang đuổi theo chúng ta!

Đôi vợ chồng ngán ngẩn quay sang khẽ nói với người cha già:

"Ông nên đưa con trai đi gặp bác sĩ đi, hình như đầu óc nó có vấn đề", người cha mỉm cười và nói: "Đi rồi, chúng tôi vừa trở về từ bệnh viện, con trai tôi bị mù bẩm sinh, tới hôm nay cháu mới được mổ mắt".

Lời bình: Bất cứ ai cũng có câu chuyện của riêng mình, đừng vội phán xét khi bạn chưa hiểu rõ về họ. Sự thật đôi khi rất phũ phàng, hãy sống chậm lại.

Một đĩa kem

Vào một ngày hè, quán kem lớn nhất nhì thành phố bỗng giảm giá món kem phủ sô cô la. Có một cậu bé khoảng 10 tuổi hớt hải từ đâu đó chạy đến, sợ hết kem, cậu nhanh chóng tìm được chỗ. Cô bồi bàn mang cho cậu một cốc nước mát.

"Cô ơi, bao nhiêu tiền một đĩa kem phủ sô cô la ạ?"

"50 cent", cô bồi bàn trả lời rất dứt khoát.

Cậu bé mang ra một xấp tiền lẻ, lúi húi đếm.

"Thế kem không, ý cháu là không phủ sô cô la thì bao nhiêu tiền ạ?"

Ngày giảm giá nên tiệm kem rất đông khách, tiếng gọi í ới cùng câu hỏi của cậu bé khiến cô bồi bàn mất kiên nhẫn. Cô trả lời một cách cộc cằn:

"35 cent!"

Cậu bé đếm lại tiền, gọi một đĩa kem không phủ sô cô la. Cô bồi bàn mang kem cho cậu rồi vội vàng chạy sang bàn khác.

Cậu bé ngồi ăn ngon lành, xong xuôi liền đặt tiền lên bàn rồi rời khỏi quán. Cô bồi bàn kia ra dọn dẹp, bỗng xúc động đến nghẹn ngào: ngoài 35 cent tiền kem, bên cạnh là 15 cent tiền típ mà cậu bé để lại.

Theo Livin3

NỔI BẬT TRANG CHỦ